<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147</id><updated>2011-12-25T22:06:54.480+07:00</updated><category term='childhood'/><category term='Đỗ bảo'/><category term='omerta'/><category term='bóng đá'/><category term='người thầy vĩ đại'/><category term='The wall'/><category term='gia đình'/><category term='Zen'/><category term='Dust in the wind'/><category term='uống bia'/><category term='bản tình cuối'/><category term='Chris Prentiss'/><category term='thiên thần'/><category term='Law of attraction'/><category term='tiếng Việt'/><category term='Abraham Lincoln'/><category term='affirmation'/><category term='Mario Puzo'/><category term='Phật giáo'/><category term='Secret Garden'/><category term='quy nhơn'/><category term='kem'/><category term='Trịnh Công Sơn'/><category term='Kinh Dịch'/><category term='thiền'/><category term='Dont cry'/><category term='Do thái'/><category term='thượng đế'/><category term='Abraham Hicks'/><category term='nhắm mắt'/><category term='Lê Hoài Lương'/><category term='Tự do'/><category term='Esky news'/><category term='Nguyên Phong'/><category term='Riêng tư'/><category term='Pauxtopsky'/><category term='thơ'/><category term='Inspiration'/><category term='Bryan Tracy'/><category term='phúc âm buồn'/><category term='giáo dục'/><category term='Chelsea'/><category term='VNPT'/><category term='cấm vận'/><category term='Firefox'/><category term='vai diễn cuối cùng'/><category term='Darshani Deane'/><category term='a.chekhov'/><category term='Vision board'/><category term='Shaseki-Shu'/><category term='Siêu cúp Anh'/><category term='La Mã'/><category term='I like myself'/><category term='Maria Prilegiaeva'/><category term='Lão tử'/><category term='og mandino'/><category term='Manchester United'/><category term='hiền triết'/><category term='lượm lặt'/><category term='believe'/><category term='GiangMJ'/><category term='Việt Nam'/><category term='swamiamarjyoti'/><category term='Friends'/><category term='Thubten Chodron'/><category term='Aerosmith'/><category term='Robert Kiyosaki'/><category term='JannuszLeon Wisniewski'/><category term='tha thứ'/><category term='câu chuyện thành công'/><category term='scorpions'/><category term='phố biển'/><category term='trẻ em'/><category term='Bùi Giáng'/><category term='steve jobs'/><category term='ba tôi'/><category term='vietnamvodich'/><category term='Trang Tử'/><category term='ĐẠO'/><category term='Vũ Thư Hiên'/><category term='ngô thụy miên'/><category term='Đêm giữa ban ngày'/><category term='Minh triết trong đời sống'/><category term='bờ vai nghiêng nắng'/><category term='Ấn độ'/><category term='Cô đơn trên mạng'/><category term='Connie talbot'/><category term='dont worry be happy'/><category term='Riêng một góc trời'/><category term='Góp nhặt cát đá'/><category term='niềm tin'/><category term='Yanni'/><category term='chân lý'/><category term='english'/><category term='Nick Vujicic'/><category term='music'/><category term='Uống trà'/><category term='khúc giao mùa'/><category term='âm nhạc'/><category term='blog'/><category term='SIGNS'/><category term='hạnh phúc'/><category term='New age'/><category term='cuộc sống tươi đẹp'/><category term='Hy Lạp'/><category term='Unknown'/><category term='dust'/><category term='quả táo sứt'/><category term='Daily motivation'/><category term='Từ Kế Tường'/><category term='louisel.hay'/><category term='Italia'/><category term='tình yêu'/><title type='text'>Hồn nhiên</title><subtitle type='html'>Từ từ như trăng lên, như hoa nở âm thầm lặng lẽ...</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>122</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-5164428784662398588</id><published>2011-10-30T23:34:00.001+07:00</published><updated>2011-10-30T23:35:20.049+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Dust in the wind'/><title type='text'>Nửa đêm</title><content type='html'>Nửa đêm&lt;br /&gt;Đi bộ ra phố tìm xe mì gõ&lt;br /&gt;Tôi thấy dưới bóng cây&lt;br /&gt;Một đôi tình nhân&lt;br /&gt;Họ ôm nhau&lt;br /&gt;Tôi cúi nhìn&lt;br /&gt;Bóng mình tập tễnh trên mặt đường&lt;br /&gt;Ánh đèn pha qua lại lại qua&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sài gòn 30/10/2011&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-5164428784662398588?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/5164428784662398588/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2011/10/nua-em.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5164428784662398588'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5164428784662398588'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2011/10/nua-em.html' title='Nửa đêm'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-383734544274008213</id><published>2011-10-12T22:18:00.001+07:00</published><updated>2011-10-12T22:20:40.225+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='dont worry be happy'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Inspiration'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>What Happiness Is</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;by Tess&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Under all of our desires is our desire to be happy. You may want a new home, nice car, better health or romance but you need it to be happy. Happiness is a positive emotional state, an interal choice.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;What happiness is:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Knowing who I am&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Being who I am&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Accepting who you are&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Inner peace&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Knowing what is important&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Living in harmony with nature&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Compassion for others&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Being mindful&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Savoring everyday&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giving thanks&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Total engagement&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Having good character&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Playfulness and laughter&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Passion and enthusiasm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Meaning and purpose&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Honoring family and friends&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Forgiving self and others&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A love of learning&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kindness and generosity&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Loving and being loved&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Appreciation of beauty&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Faith, hope and optimism&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;An inside job&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Living my best life&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nothing Iv’e listed are tangible. Happiness is an inside job. Choose to live happy regardless of your circumstances today. Create a peaceful and loving energy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It’s an empowering choice!&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;You can never get enough of what you don’t need to make you happy. -Eric Hoffer&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-383734544274008213?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/383734544274008213/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2011/10/what-happiness-is.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/383734544274008213'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/383734544274008213'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2011/10/what-happiness-is.html' title='What Happiness Is'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-5618740627786889506</id><published>2010-06-19T09:25:00.004+07:00</published><updated>2010-12-17T14:27:15.412+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nick Vujicic'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Message of hope from Nick Vujicic</title><content type='html'>&lt;object width="500"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/0DcqPzO26os&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/0DcqPzO26os&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="500" height="400"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-5618740627786889506?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/5618740627786889506/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2010/06/message-of-hope-from-nick-vujicic.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5618740627786889506'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5618740627786889506'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2010/06/message-of-hope-from-nick-vujicic.html' title='Message of hope from Nick Vujicic'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-3023688722068441706</id><published>2010-05-28T19:50:00.000+07:00</published><updated>2010-05-28T19:50:01.913+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vision board'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Law of attraction'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><title type='text'>Nhà tương lai của mình :D</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S_-7MEEtQqI/AAAAAAAAAWA/4Jrbl-hsXhA/s1600/N12.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S_-7MEEtQqI/AAAAAAAAAWA/4Jrbl-hsXhA/s320/N12.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-3023688722068441706?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/3023688722068441706/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2010/05/nha-tuong-lai-cua-minh-d.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3023688722068441706'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3023688722068441706'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2010/05/nha-tuong-lai-cua-minh-d.html' title='Nhà tương lai của mình :D'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S_-7MEEtQqI/AAAAAAAAAWA/4Jrbl-hsXhA/s72-c/N12.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-2024702384197680154</id><published>2010-04-14T00:15:00.013+07:00</published><updated>2010-04-22T13:11:20.004+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tình yêu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ĐẠO'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Hy Lạp'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Lão tử'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='La Mã'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Kinh Dịch'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bùi Giáng'/><title type='text'>Tình yêu và Đạo</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8hs4XjakDI/AAAAAAAAAUg/yifutNT90Vk/s1600/lacour-enee-didon-dans-grotte.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5460734263837757490" src="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8hs4XjakDI/AAAAAAAAAUg/yifutNT90Vk/s400/lacour-enee-didon-dans-grotte.jpg" style="cursor: hand; cursor: pointer; float: left; height: 324px; margin: 0 10px 10px 0; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;"Người ta luôn nghĩ rằng người mình yêu là thần thánh" - Anna mỉm cười khẽ nói&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;"Đừng chống lại một tình yêu chân thực"&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đây là những câu nói của người chị Anna dành cho cô em gái là nữ hoàng Didon xứ Carthage khi nghe Didon thừa nhận tình yêu với Enée - hoàng tử thành Troie trong Thần thoại La mã của G.Chandon&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng khi Didon hiểu được rằng Enée sẽ không đến với cô vì định mệnh của anh là phục hưng Troie tại Italie, vùng đất của người Dardanus, tổ tiên của người dân thành Troie thì tình yêu đã biến thành lòng thù hận, Didon đã chọn cách giải quyết là đốt chiến thuyền của Enée nhưng không thành vì trước đó Jupiter đã cho thần Hermés báo tin cho Enée và cuối cùng Didon xinh đẹp đã chọn cái chết với một chiếc lao đâm vào lồng ngực căng đầy tình yêu và lòng thù hận của nàng.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thần thoại La mã là câu chuyện kể về hành trình của hoàng tử Enée cùng những người dân thành Troie sống sót sau cuộc tàn sát của quân Hy lạp, với sự giúp đỡ của mẹ Enée là nữ thần Venus và thần Jupiter. Enée đã nghe theo sấm truyền của các vị thần để dẫn lối cho những người Troie cuối cùng vượt địa trung hải cập bến Italie và tạo dựng nên đế chế La mã hùng vĩ sau này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đọc Thần thoại La mã, chiêm nghiệm cái chết của Troie tôi càng thấm cái sự trọn vẹn của Dịch, một thứ khi  đã đến tận cùng thì phải "dịch" để sinh ra cái mới, cái biến là ở chỗ đó và cái bất biến cũng ở chỗ đó. Troie phải chết để La mã xuất hiện, Troie cực thịnh tất phải suy tàn, dù cho con ngựa mà Ulysse dùng để thiêu cháy Troie trở thành hình ảnh căm phẫn trong lòng mỗi người dân Troie nhưng với các vị thần ( hình ảnh ẩn dụ cho vũ trụ) thì đó là luật tự nhiên, không thiên vị của trời đất, không lập riêng cho vật nào cả, không  vì kẻ rét mà dẹp mùa đông như tư tưởng của Lão tử về ĐẠO:&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;"Thiên đạo vô thân" - luật của trời không riêng cho ai cả.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Và câu chuyện tình yêu của Didon cũng vậy, nếu nàng nhận ra cái "vô thường" đó của tình  yêu cũng  như vạn vật,  nàng sẽ không có cái kết cục bi thảm đó. Một bông hoa nở vì nó phải nở và tàn cũng vì nó phải tàn, nó tự nhiên không cưỡng lại cái luật của  trời đất như  trăng lên, như ngày  đến.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi chợt nhớ lại câu thơ của Bùi Giáng, ngày đọc câu thơ đó, ngày đó tôi nhìn thấu sự thật về tình yêu&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Màu trời đó bữa này về trở lại&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Một mùa xưa người nhớ chứ năm kia&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Ngày chạm mặt dưới mùa xuân men  dại&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Dịp  trùng lai em hẹn với tan lìa&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Quy Nhơn, 14 tháng 04 năm 2010&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-2024702384197680154?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/2024702384197680154/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2010/04/tinh-yeu-va-ao.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2024702384197680154'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2024702384197680154'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2010/04/tinh-yeu-va-ao.html' title='Tình yêu và Đạo'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8hs4XjakDI/AAAAAAAAAUg/yifutNT90Vk/s72-c/lacour-enee-didon-dans-grotte.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-7597162271904853117</id><published>2010-04-13T00:26:00.001+07:00</published><updated>2010-04-13T00:29:14.014+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tha thứ'/><title type='text'>Tha thứ</title><content type='html'>Nắm muối không hề mặn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với lượng cả dòng sông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lỗi lầm kia bé nhỏ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với cõi lòng mênh mông&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-7597162271904853117?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/7597162271904853117/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2010/04/tha-thu.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/7597162271904853117'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/7597162271904853117'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2010/04/tha-thu.html' title='Tha thứ'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-3555478270512981991</id><published>2010-03-24T02:12:00.001+07:00</published><updated>2010-03-24T02:13:56.935+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Secret Garden'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New age'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Serenade to Spring - Secret Garden</title><content type='html'>&lt;object width="560" height="340"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/b2nlbBE_l1Q&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/b2nlbBE_l1Q&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="560" height="340"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-3555478270512981991?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/3555478270512981991/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2010/03/serenade-to-spring-secret-garden.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3555478270512981991'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3555478270512981991'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2010/03/serenade-to-spring-secret-garden.html' title='Serenade to Spring - Secret Garden'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-1945640276118445015</id><published>2010-01-06T15:26:00.000+07:00</published><updated>2010-01-06T15:27:41.005+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='SIGNS'/><title type='text'>SIGNS short film</title><content type='html'>&lt;object width="480" height="295"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/uy0HNWto0UY&amp;hl=en_US&amp;fs=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/uy0HNWto0UY&amp;hl=en_US&amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" width="480" height="295" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-1945640276118445015?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/1945640276118445015/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2010/01/signs-short-film.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1945640276118445015'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1945640276118445015'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2010/01/signs-short-film.html' title='SIGNS short film'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-1748412613317146216</id><published>2009-12-23T11:17:00.002+07:00</published><updated>2009-12-23T12:55:56.679+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Inspiration'/><title type='text'>Today is the best day of my life</title><content type='html'>&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/BlQ3jIrrELM&amp;hl=en_US&amp;fs=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/BlQ3jIrrELM&amp;hl=en_US&amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" width="425" height="344" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-1748412613317146216?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/1748412613317146216/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/12/today-is-best-day-of-my-life_23.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1748412613317146216'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1748412613317146216'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/12/today-is-best-day-of-my-life_23.html' title='Today is the best day of my life'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-8569304901053653987</id><published>2009-11-27T09:37:00.004+07:00</published><updated>2009-11-27T09:51:19.773+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><title type='text'>Tác phẩm mới</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sw87axVFxPI/AAAAAAAAASY/0Kkxo8KI7f0/s1600/Vui+295.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sw87axVFxPI/AAAAAAAAASY/0Kkxo8KI7f0/s400/Vui+295.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5408607008599688434" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau một buổi sáng quẹt màu, tự nhiên nó ra... tác phẩm :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;&lt;br /&gt;Còn hình dưới là bàn làm việc của mình :))&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sw89-dAP0NI/AAAAAAAAASo/IJgcA-s9bWE/s1600/Vui+292.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sw89-dAP0NI/AAAAAAAAASo/IJgcA-s9bWE/s400/Vui+292.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5408609820642103506" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sw883x2hxNI/AAAAAAAAASg/VeBuc19YbVI/s1600/Vui+291.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sw883x2hxNI/AAAAAAAAASg/VeBuc19YbVI/s400/Vui+291.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5408608606467769554" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-8569304901053653987?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/8569304901053653987/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/11/tac-pham-moi.html#comment-form' title='12 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/8569304901053653987'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/8569304901053653987'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/11/tac-pham-moi.html' title='Tác phẩm mới'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sw87axVFxPI/AAAAAAAAASY/0Kkxo8KI7f0/s72-c/Vui+295.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-840412515528792800</id><published>2009-11-27T09:10:00.001+07:00</published><updated>2009-11-27T09:13:11.700+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='quy nhơn'/><title type='text'>My city: Quy nhon</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sw81WV61e0I/AAAAAAAAASQ/HhA2hnudFhc/s1600/Vui+128.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sw81WV61e0I/AAAAAAAAASQ/HhA2hnudFhc/s400/Vui+128.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5408600335452568386" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Quy_Nh%C6%A1n"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://en.wikipedia.org/wiki/Quy_Nh%C6%A1n&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-840412515528792800?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/840412515528792800/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/11/my-city-quy-nhon.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/840412515528792800'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/840412515528792800'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/11/my-city-quy-nhon.html' title='My city: Quy nhon'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sw81WV61e0I/AAAAAAAAASQ/HhA2hnudFhc/s72-c/Vui+128.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-6108762544501508459</id><published>2009-11-16T16:31:00.005+07:00</published><updated>2010-04-14T00:54:32.079+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bùi Giáng'/><title type='text'>Dịp trùng lai em hẹn với tan lìa...</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Màu trời đó bữa nay về trở lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một mùa xưa người nhớ chứ năm kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày chạm mặt dưới mùa xuân men dại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dịp trùng lai em hẹn với tan lìa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bùi Giáng &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-6108762544501508459?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/6108762544501508459/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/11/dip-trung-lai-em-hen-voi-tan-lia.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6108762544501508459'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6108762544501508459'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/11/dip-trung-lai-em-hen-voi-tan-lia.html' title='Dịp trùng lai em hẹn với tan lìa...'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-2380336825434225030</id><published>2009-11-11T01:19:00.001+07:00</published><updated>2009-11-11T01:20:42.107+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Firefox'/><title type='text'>Light the world with Firefox</title><content type='html'>&lt;object width="560" height="340"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/l9CgaPHUj9A&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/l9CgaPHUj9A&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="400" &gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-2380336825434225030?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/2380336825434225030/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/11/light-world-with-firefox.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2380336825434225030'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2380336825434225030'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/11/light-world-with-firefox.html' title='Light the world with Firefox'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-4540543703436506228</id><published>2009-10-30T08:27:00.000+07:00</published><updated>2009-10-30T08:28:08.112+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Law of attraction'/><title type='text'>Everything that's coming into your life</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:180%;"&gt;Everything that's coming into your life, you are attracting into your life&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-4540543703436506228?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/4540543703436506228/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/10/everything-thats-coming-into-your-life.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4540543703436506228'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4540543703436506228'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/10/everything-thats-coming-into-your-life.html' title='Everything that&apos;s coming into your life'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-6007603242133184320</id><published>2009-10-17T23:24:00.006+07:00</published><updated>2009-10-18T20:19:48.713+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><title type='text'>Tranh của Tiamo và các học trò</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/StsVbSUoUEI/AAAAAAAAASI/FQUM92vHUP4/s1600-h/72+ly+tu+trong+009.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/StsVbSUoUEI/AAAAAAAAASI/FQUM92vHUP4/s400/72+ly+tu+trong+009.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5393928537225318466" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Ảnh thầy và trò trong buổi đầu tiên chuyển lên tầng 3, tranh cũ dán hết ở tầng 2 rồi :"&gt;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một buổi chiều chủ nhật cách đây 2 tuần, mình đến nhà chị 3, thấy có 6 bé đang chuẩn bị học, mình hỏi chị:&lt;br /&gt;-Hôm nay chị dạy lớp mấy vậy chị?&lt;br /&gt;-3,4,5 đủ cả em à&lt;br /&gt;-Vậy hôm nay để em dạy vẽ, nghỉ anh văn B-) hén&lt;br /&gt;-Ok, giao lớp cho em luôn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình bước vào, 6 cặp mắt nhìn mình ngơ ngác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình: hôm nay chúng ta sẽ học vẽ!&lt;br /&gt;Bọn trẻ: vậy k phải làm bài tập anh văn hả thầy?&lt;br /&gt;Mình: đúng vậy&lt;br /&gt;Bọn trẻ: vậy thầy tên gì?&lt;br /&gt;Mình: để thầy nhớ đã, thôi thầy quên tên rồi!!!!!&lt;br /&gt;Bọn trẻ: thầy không tên :D!!!!!&lt;br /&gt;(màu vẽ là mực nước thiên long, giấy vẽ mình cắt và ghép từ mấy thùng cạc tông mua ngòai chợ, mình thường ra chợ lục thùng bia sài gòn với thùng sữa chua vinamilk vì nó cứng :D, lũ trẻ chỉ việc cầm cọ và vẽ thế thôi :D)&lt;br /&gt;Và từ hôm đó lớp vẽ ra đời với slogan: Ai cũng biết vẽ, ai cũng vẽ đẹp!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi đầu tiên mình hỏi lũ nhỏ học vẽ trên trường thế nào và tụi nhỏ kể ra đủ thứ khó chịu khi ngồi ở trường, mình nói ở đây tụi con được vẽ bất cứ thứ gì tụi con muốn và thế là các tác phẩm lần lượt ra đời, buổi đầu tiên mình k nói chủ đề gì cả vậy mà đứa nào cũng vẽ nhà, qua tranh lũ nhỏ mình hiểu thêm tâm lý của chúng hơn, còn gì gắn bó hơn với chúng bên cạnh ba mẹ là ngôi nhà chứ :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một cô bé lúc nào cũng ngồi một mình ở bàn cuối, chị 3 nói là khi chị dạy nó k bao giờ nói gì vậy mà với mình nó lại nói rất nhiều, nó cũng là đứa duy nhất lấy mặt mình làm... giấy vẽ, nó thích thú mỗi khi vẽ râu hay lúm đồng tiền lên mặt thầy nó :D, nó tự hào mỗi khi "trang điểm" mặt thầy nó và khoe với bạn bè :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi chủ nhật tiếp theo, lũ trẻ vẽ biển, mình cũng chả nói chủ đề cứ để chúng vẽ cái gì chúng thích, nhưng cô bé ngồi một mình bàn cuối thì vẫn vẽ ngôi nhà, con bé nói với mình là nó sắp phải vào sài gòn sống luôn, tự nhiên mình thoáng buồn. Mình có vẽ một bức tranh hòn đảo nhìn từ trên cao, nhưng khi lũ trẻ nhìn vào thì bức tranh lại có hàng đống cái tên khác:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đứa bảo giống vũ trụ&lt;br /&gt;Một đứa bảo giống chậu hoa nhìn từ trên xuống&lt;br /&gt;Một đứa bảo giống từ trường&lt;br /&gt;Một đứa bảo giống quỹ dữ&lt;br /&gt;Còn hôm nay thì bạn Chu Chỉ Mỵ bảo giống hòn đảo của Pi trong Cuộc đời của Pi :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mai lại là chủ nhật, mình sẽ gặp lại lũ trẻ đáng yêu và phòng tranh đáng yêu, thầy và trò tụi mình sẽ lại có những tác phẩm mới, mời các bạn tham quan phòng tranh của thầy trò mình nhé! Ảnh thầy và trò sẽ có sau :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NHẤN VÀO ẢNH ĐỂ THẤY RÕ HƠN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Stnwm3n8DzI/AAAAAAAAARo/J7hICVzYPbQ/s1600-h/Picture+003.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Stnwm3n8DzI/AAAAAAAAARo/J7hICVzYPbQ/s400/Picture+003.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5393606579310038834" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/StnwxGDbq0I/AAAAAAAAARw/8HF2m1lIXd4/s1600-h/Picture+006.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/StnwxGDbq0I/AAAAAAAAARw/8HF2m1lIXd4/s400/Picture+006.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5393606754982144834" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Stnw5eqygSI/AAAAAAAAAR4/21lLz80nlsY/s1600-h/Picture+005.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Stnw5eqygSI/AAAAAAAAAR4/21lLz80nlsY/s400/Picture+005.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5393606899028623650" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/StnxJqLuJ1I/AAAAAAAAASA/xKDycAS43cg/s1600-h/Picture+004.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/StnxJqLuJ1I/AAAAAAAAASA/xKDycAS43cg/s400/Picture+004.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5393607176997447506" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-6007603242133184320?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/6007603242133184320/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/10/tranh-cua-tiamo-va-cac-hoc-tro.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6007603242133184320'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6007603242133184320'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/10/tranh-cua-tiamo-va-cac-hoc-tro.html' title='Tranh của Tiamo và các học trò'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/StsVbSUoUEI/AAAAAAAAASI/FQUM92vHUP4/s72-c/72+ly+tu+trong+009.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-6151146045408477203</id><published>2009-10-10T07:49:00.002+07:00</published><updated>2009-10-10T07:52:14.880+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='childhood'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><title type='text'>Ngày tròn 17 tuổi</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Ss_al_g-B4I/AAAAAAAAAQg/46EnhadRgOY/s1600-h/Untitled-66.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 221px; height: 271px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Ss_al_g-B4I/AAAAAAAAAQg/46EnhadRgOY/s400/Untitled-66.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5390767625225504642" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Quy nhơn - 2004&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hắn cách đây 16 năm 8 tháng( hình như là thế )&lt;br /&gt;Có vẻ tròn trĩnh và béo hơn bây giờ, và cái răng cửa thì chưa bị cụp ( vì 6 năm sau nó đã từng YO mặt giáp đất từ trên giường xuống )&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;Tíc tắc tíc tắc, cái lão đồng hôm nay ngoan thật, có lẽ vì một ngày nữa lão sẽ phải về hưu, hic hic, không sao, dù sao cũng sướng thôi, khỏi lên dây, khỏi thế này thế nó, nói chung thời gian sẽ khong còn với lão, kẻ âm thầm lưu giữ những khoảnh khắc trong cuộc sống mà cụ thể là một ông chủ khó tính là hắn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không hiểu sao hắn lại nghĩ về bộ phim đó,hắn đã từng xem, một anh chàng trung quốc ra đường vào đúng ngày sinh nhật của mình và đã chết vào ngày hôm đó, và anh đã nói rằng" hãy quý trọng những ngày sinh nhật trong cuộc đời mình", anh ấy đứng đó, im lặng khi người ta buông những nắm cát cuối cùng xuống ngôi mộ của mình, mẹ anh đang khóc nhưng... đó là số phận và chàng trai trẻ lặng lẽ đi theo số phận đó đến một thế giới khác. Sao lại buồn thế nhỉ? Tại sao câu chuyện đó lại đập vào đầu óc hắn? Rầm ... Hãy dành những câu hỏi đó cho đêm mai, hãy đi tìm chút nắng và chút gió, không thể ru rú mãi trong cái không gian này được- hắn nghĩ và bước đi trong sương sớm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bình minh thật đẹp, ngắm nhìn mặt trời mỗi ngày là một sở thích của hắn, mỗi ngày một vẻ, một gam màu riêng, một cảm xúc riêng. Có lần hắn tự hỏi có bao giờ mặt trời khóc, có bao giờ cậu bé tròn trĩnh hằng ngày mang ánh sáng khắp thế gian kia cảm thấy cô đơn?...Có thể lắm chứ, nè nè sao nói hoài mà bạn không trả lời hả? - hắn nói với cái quả đỏ đỏ trên trời không treo mà cũng chẳng rơi kia. Có lẽ một ngày cậu bé kia sẽ lớn và nói chuyện với hắn, đơn giản thôi hắn to hơn mặt trời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hắn đã thề là hôm nay cự tuyệt với cái "ổ không mềm" kia nhưng cái play station thì đã nốc hắn một trận no đòn, hai trận thật bại cuối mùa giải, chỉ ghi một bàn thắng do sai lầm của hậu vệ đối phương, chiếc ghế huấn luyện viên trưởng thế giới ảo không cánh mà bay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một giấc ngủ trưa, đó là điều cần thiết cho sức khỏe và thần kinh, ấy là bạn hắn nói, xong chỉ khi mẹ hắn cất lại giọng opera quen thuộc thì may ra hắn ngủ được, không ngờ hôm nay thế mà lạ, chúng thật lạ từ những phút đầu tiên của ngày mới, hắn cảm nhận thấy điều đó trong giấc mơ từ lúc nào...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều rầu! ( câu này có nhiều nghĩa, tự suy nhen )! Công việc nhà ư? Đó là cả một nghệ thuật và tất nhiên hắn là nghệ sĩ, bạn phải chú ý đến thời gian nữa nhé, nhưng bí quyết thành công của tôi là mama tôi đó các bạn ạ! - hắn vừa cười vừa cho đống quần áo mới giặt múa trên giây phơi, thiệt là sảng khoái ( bởi chỉ có thằng khùng mới đi phơi chiều khi lúc này hắn mới chợt nhận ra mặt trời đã khuất bóng )&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lâu đài nhỏ của hắn với cái tháp canh hình tổ quả là chỗ đễ rúc vào ngủ hàng đêm đang mờ dần trong hoàng hôn, cảm xúc gì lúc này khi một mình nhỉ? Hắn gọi cảm xúc ra nhưng ông ta hãy còn đang ngủ, lão khò khò mấy tiếng " hãy hỏi những kẻ sinh vào ngày mai đó khò khò ". Ừ nhỉ? Hỡi những kẻ xấu số dám sinh cùng ngày với ta, kẻ lớn hơn mặt trời hãy ........ rầm !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mái nhà thân yêu, mẹ hắn thật tinh tế, ba bông hồng ư? Đó là sự lãng mạn. Một khối rubich đó là sự sáng tạo. Một con mèo bằng đá, đó là nghệ thuật. Một chiếc bánh có tên hắn, đó là sự ngọt ngào. Và hơn hết là lời chúc của mẹ, đó là tình yêu các bạn ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không nói gì thêm, một ngày đã trôi qua, ngày cuối cùng của một đứa trẻ ( mẹ hắn nhắc ), ngày mai hắn phải khác và ngày mai nữa cũng vậy, hắn cố thức, thằng "mọt sách Xô viết" đang đọc "Những đêm trắng" thật xúc động, những đêm trắng, rồi hắn sẽ còn những đêm trắng, sẽ trải qua trong suốt quãng đời còn lại của hắn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-6151146045408477203?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/6151146045408477203/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/10/ngay-tron-17-tuoi.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6151146045408477203'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6151146045408477203'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/10/ngay-tron-17-tuoi.html' title='Ngày tròn 17 tuổi'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Ss_al_g-B4I/AAAAAAAAAQg/46EnhadRgOY/s72-c/Untitled-66.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-3816758397753268365</id><published>2009-09-28T13:42:00.007+07:00</published><updated>2009-09-28T14:18:45.702+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Law of attraction'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Phố xa</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SsBjRzZ2U7I/AAAAAAAAAQY/rzNkaqBJHME/s1600-h/1247749611838684.jpeg"&gt;&lt;img style="cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SsBjRzZ2U7I/AAAAAAAAAQY/rzNkaqBJHME/s400/1247749611838684.jpeg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5386414311842665394" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Quy nhơn đang mưa, những cơn mưa đầu mùa.... bão :D, ba nhắc mình mới nhớ năm nay năm nhuần, nên đáng lẽ giờ phải là tháng 9 âm rồi (năm nay có 2 tháng 5)  và bão là chuyện thường của zời đất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời mưa, ngồi trong cái se se lạnh (k có trà nóng), mình thấy mưa giống như hiện tượng thủng bình chứa nước ở trên zời í trong khi các ông thợ nước nhà zời chưa kịp fix nên dân tình cứ phải lội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị 3 điện thoại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình nhấc máy và: há ha ha hà hà hà (nụ cười lão trượng)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị 3: giọng cười của em kích động chị quá =))&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình: bình tĩnh chị ạ :"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị 3: chị mới lội mưa Nha trang về, có hôm 2h sáng còn đi giữa sương lạnh nè&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình: chị k nhớ hồi em nằm ngòai đảo à, mưa nó quất từ 2 đến 6 giờ sáng à =)), gió biển nữa, nghĩ đến cái đêm đó em càng yêu.... cái giường của em hơn =))&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị cúp máy, mình nghĩ đến bài phố xa, lẩm bẩm hát:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Đi bên em chiều trên lối vắng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Phố xa, phố xa ngỡ như thật gần&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Đôi vai em gầy trong chiếc lá&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Giờ là đợi chờ nhớ mong mùa xuân&lt;/span&gt; "&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị ấy sắp li dị chồng, chị chọn TỰ DO sau bao nhiêu năm bị kìm hãm, đè nén, vẫn biết cuộc sống là một trò chơi nhưng trông chị vẫn như một đứa trẻ khi bắt đầu chơi trò chơi của cuộc đời mình, vẫn có đôi chút "hoảng" trên khuôn mặt chị khi trải nghiệm TỰ DO. Mình thật vui khi được cùng chị viết quyển sách đầu tay, mình đã đặt vé ở tương lai rồi, sách đã sẵn sàng đến tay các bạn rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Look at me, I'm happy, I'm free to be my SELF&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="300" height="270"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/Il-dY8ZqVJ"&gt;&lt;param name="quality" value="high"&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent"&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/Il-dY8ZqVJ" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="270"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-3816758397753268365?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/3816758397753268365/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/pho-xa.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3816758397753268365'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3816758397753268365'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/pho-xa.html' title='Phố xa'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SsBjRzZ2U7I/AAAAAAAAAQY/rzNkaqBJHME/s72-c/1247749611838684.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-5323745434621036579</id><published>2009-09-25T19:03:00.015+07:00</published><updated>2009-09-25T19:57:56.316+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Inspiration'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Your # You're, be your Self</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry3d-M2RQI/AAAAAAAAAP4/rrC9hNgYj8Q/s1600-h/yournotyoure_beyourself.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry3d-M2RQI/AAAAAAAAAP4/rrC9hNgYj8Q/s400/yournotyoure_beyourself.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385380979969246466" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;YOUR # YOU'RE,  BE YOUR SELF&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry3UIdsLiI/AAAAAAAAAPw/SDav6lL4RGM/s1600-h/enjoyyourworries.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry3UIdsLiI/AAAAAAAAAPw/SDav6lL4RGM/s400/enjoyyourworries.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385380810925551138" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ENJOY YOUR WORRIES&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;YOU MAY NEVER HAVE THEM AGAIN&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry-E6kJj-I/AAAAAAAAAQQ/6yu-9vn_5dY/s1600-h/dontworry.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry-E6kJj-I/AAAAAAAAAQQ/6yu-9vn_5dY/s400/dontworry.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385388246077902818" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I'M FREE TO BE MY SELF&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;DON'T WORRY, BE HAPPY&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;a style="font-weight: bold;" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry3A_onLFI/AAAAAAAAAPg/Sgg887xGAZk/s1600-h/onlyyoucanmakeyouhappy.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry3A_onLFI/AAAAAAAAAPg/Sgg887xGAZk/s400/onlyyoucanmakeyouhappy.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385380482137926738" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;ONLY YOU CAN MAKE YOU HAPPY&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a style="font-weight: bold;" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry23jm0R7I/AAAAAAAAAPY/lKbGIGa3Wy0/s1600-h/happy1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry23jm0R7I/AAAAAAAAAPY/lKbGIGa3Wy0/s400/happy1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385380319995381682" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;HAPPY = UNHAPPY - UN&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;a style="font-weight: bold;" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry2y3eWZCI/AAAAAAAAAPQ/kaTD8sTOkDE/s1600-h/happy2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry2y3eWZCI/AAAAAAAAAPQ/kaTD8sTOkDE/s400/happy2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385380239429231650" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt; &lt;a style="font-weight: bold;" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry2t1TL7_I/AAAAAAAAAPI/UIU6-9lP1vs/s1600-h/happy3.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry2t1TL7_I/AAAAAAAAAPI/UIU6-9lP1vs/s400/happy3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385380152946192370" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;  &lt;a style="font-weight: bold;" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry2aDcE0EI/AAAAAAAAAO4/81Hm5Tojbns/s1600-h/truelove1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry2aDcE0EI/AAAAAAAAAO4/81Hm5Tojbns/s400/truelove1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385379813144186946" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;TRUE LOVE NEVER DIES&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a style="font-weight: bold;" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry2SNv4OnI/AAAAAAAAAOw/xLHwDvWxaaE/s1600-h/truelove2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry2SNv4OnI/AAAAAAAAAOw/xLHwDvWxaaE/s400/truelove2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385379678472649330" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry49vRZpmI/AAAAAAAAAQA/1f4SpBhLn70/s1600-h/all.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry49vRZpmI/AAAAAAAAAQA/1f4SpBhLn70/s400/all.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5385382625229252194" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-5323745434621036579?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/5323745434621036579/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/your-youre-be-your-self.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5323745434621036579'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5323745434621036579'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/your-youre-be-your-self.html' title='Your # You&apos;re, be your Self'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sry3d-M2RQI/AAAAAAAAAP4/rrC9hNgYj8Q/s72-c/yournotyoure_beyourself.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-8169692476494423075</id><published>2009-09-25T09:03:00.000+07:00</published><updated>2009-09-25T09:39:47.154+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='dont worry be happy'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Dont worry, be happy</title><content type='html'>&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/H9U6wsMmGXA&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/H9U6wsMmGXA&amp;hl=en&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Here is a little song I wrote&lt;br /&gt;You might want to sing it note for note&lt;br /&gt;Don't worry be happy&lt;br /&gt;In every life we have some trouble&lt;br /&gt;When you worry you make it double&lt;br /&gt;Don't worry, be happy......&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ain't got no place to lay your head&lt;br /&gt;Somebody came and took your bed&lt;br /&gt;Don't worry, be happy&lt;br /&gt;The land lord say your rent is late&lt;br /&gt;He may have to litigate&lt;br /&gt;Don't worry, be happy&lt;br /&gt;Lood at me I am happy&lt;br /&gt;Don't worry, be happy&lt;br /&gt;Here I give you my phone number&lt;br /&gt;When you worry call me&lt;br /&gt;I make you happy&lt;br /&gt;Don't worry, be happy&lt;br /&gt;Ain't got no cash, ain't got no style&lt;br /&gt;Ain't got not girl to make you smile&lt;br /&gt;But don't worry be happy&lt;br /&gt;Cause when you worry&lt;br /&gt;Your face will frown&lt;br /&gt;And that will bring everybody down&lt;br /&gt;So don't worry, be happy (now).....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There is this little song I wrote&lt;br /&gt;I hope you learn it note for note&lt;br /&gt;Like good little children&lt;br /&gt;Don't worry, be happy&lt;br /&gt;Listen to what I say&lt;br /&gt;In your life expect some trouble&lt;br /&gt;But when you worry&lt;br /&gt;You make it double&lt;br /&gt;Don't worry, be happy......&lt;br /&gt;Don't worry don't do it, be happy&lt;br /&gt;Put a smile on your face&lt;br /&gt;Don't bring everybody down like this&lt;br /&gt;Don't worry, it will soon past&lt;br /&gt;Whatever it is&lt;br /&gt;Don't worry, be happy&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-8169692476494423075?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/8169692476494423075/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/dont-worry-be-happy.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/8169692476494423075'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/8169692476494423075'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/dont-worry-be-happy.html' title='Dont worry, be happy'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-6941853531684318037</id><published>2009-09-21T17:18:00.011+07:00</published><updated>2009-09-21T19:57:37.623+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='blog'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><title type='text'>Dù đến rồi đi ...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Srd4JDEKcxI/AAAAAAAAAJ8/v9ORz1qoyAE/s1600-h/happy_happy_happy_by_ntscha.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 177px; height: 220px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Srd4JDEKcxI/AAAAAAAAAJ8/v9ORz1qoyAE/s400/happy_happy_happy_by_ntscha.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383903976381641490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn người, tạ ơn đời, tạ ơn ai đã cho tôi còn những ngày quên kiếp sống lẻ loi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thấm thóat mà cũng 2 năm 3 tháng cái blog này ra đời, mình có một định nghĩa vui về blog đó là nếu passport là tờ giấy để đi lại giữa các nước thì blog là passport để đi lại giữa các "nhà" trên internet.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm nay, Tiamo đón chào các bác đến thăm nhà mới (nôm na là bình mới rượu cũ) với nhận xét của một người em "cái blog này giống con lai giữa 360 và blogspot", nhận xét này làm chủ nhà rất khóai, như vậy là  nó mang đủ dư vị... xưa và nay :P, từ cái bảng pờ rồ fai (profiles) đến bảng các từ khóa (tags) hay còm men nhanh (quick comments), blast từ em chim xanh (twitter) đều mang hơi thở của em 360 một "thời xa vắng" đến những nét kiến trúc hiện đại của Blogspot như Bảng "người quan sát" (followers), bảng lưu trữ (Blog archive) và danh sách "Tiamo most wanted" (my blog list).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đặc biệt ở "nhà mới" trên blogspot, chủ nhà thường xuyên được tiếp rất nhiều khách k có visa, passport, hay nói cách khác là những Unknown (tên khó gọi khác là Anonymous), những khách "vượt biên trái phép" này làm nên sức hấp dẫn của "nhà" trên blogspot. Những Unknown đã đang và sẽ là chủ đề hấp dẫn để mình khai thác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng nhờ xây "nhà" trên phố blogspot mà mình được làm quen với rất nhiều hàng xóm, đủ thành phần, lứa tuổi và đặc biệt là ở đủ.... múi giờ khác nhau :)). Theo Tiamo cái passport trên xa lộ số này mang cái hồn của chủ nhà một cách rõ ràng hơn là cái chợ mặt sách (facebook) hay em chim xanh (twitter)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Blog, một ngôi nhà số, một ngôi nhà không bao giờ khóa cửa, hàng ngày, hàng giờ người ra kẻ vào, có người để lại vài mẩu giấy, có người viết lên tường, cũng có người tạt vào ngó rồi đi.... nhưng "dù đến rồi đi" thì bạn cũng đã để lại một hơi thở ở ngôi nhà này rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-6941853531684318037?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/6941853531684318037/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/moi-tan-gia.html#comment-form' title='11 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6941853531684318037'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6941853531684318037'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/moi-tan-gia.html' title='Dù đến rồi đi ...'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Srd4JDEKcxI/AAAAAAAAAJ8/v9ORz1qoyAE/s72-c/happy_happy_happy_by_ntscha.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-7435506411759526660</id><published>2009-09-17T17:57:00.005+07:00</published><updated>2009-09-17T18:25:56.741+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ba tôi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='og mandino'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Ba tôi</title><content type='html'>Hôm nay ba tôi đi làm về, (ông đã nghỉ hưu ngành công an và ra làm tư nhân, ông làm lại cuộc đời ở tuổi 51). Ông nói với tôi với một niềm vui mà tôi có thể cảm nhận được:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xem ba có gì này!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhận ra ông mua được 4 cuốn A better way to live của Og Mandino (quyển này tôi tặng ông giờ thì ông lại đi tìm mua để tặng mọi người - that 's good) và đặc biệt hơn là ông đã lục tung Fahasa Quy Nhơn để mua được đúng 1 quyển Người bán hàng hàng vĩ đại nhất thế giới của Og Mandino, ông cho tôi biết là còn đúng 1 quyển này ở nhà sách và bị rách bìa nên người bán hàng giảm giá cho ông 10%.  Cả 2 quyển tôi đã đọc đến ngầm vào máu và giờ thì ba tôi lại đang đi tìm nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cười, nếu tôi là người bán hàng ở trường hợp đó tôi sẽ tính tiền ông 4 cuốn A better way to live và tặng ông cuốn kia. Dù sao tôi cũng mừng là ba tôi, một người sống trong cái nôi của sự "dối trá và những quan niệm xã hội" đã chấp nhận thay đổi chí ít là trong hành vi tìm kiếm 2 quyển sách tuyệt vời này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi viết những dòng này khi ba tôi đang làm vài thứ để lưu lại dấu vết trên những cuốn sách, nhưng tôi nghĩ sẽ tuyệt vời hơn nếu một ngày nào đó ông tặng nó cho một người khác, bởi tất cả mọi cuốn sách, đặc biệt là sách của Og Mandino đều chỉ làm một nghĩa vụ đó là gợi mở cho mỗi người đọc khám phá ra giá trị tiềm tàng bên trong con người họ, khám phá ra sức mạnh nội tại có thể giúp họ làm bất cứ thứ gì họ muốn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đàn ông cưỡi ngựa ở bức tựơng trong phim Night at the museum 2 đã nói: &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;"The key to happiness is do what you like, with person you love"&lt;/span&gt;, hạnh phúc thực sự gần bạn hơn những gì bạn vẫn tưởng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân đây Tiamo xin chia sẻ với các bạn bản điện tử của 2 quyển sách tuyệt vời này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quyển Cuộc sống tươi đẹp - A better way to live - Og Mandino (bản Audio book) qua giọng đọc của GiangMJ :&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?dzkoylymzom"&gt;http://www.mediafire.com/?dzkoylymzom&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quyển Người bán hàng vĩ đại nhất thế giới - Og Mandino bản text, các bạn có thể dùng phần mềm Mobile reader để đọc, đây là phần mềm đọc Ebook thông dụng (gú gồ phần mềm nhé):&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?nzgujmtoomy"&gt;http://www.mediafire.com/?nzgujmtoomy&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-7435506411759526660?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/7435506411759526660/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/ba-toi.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/7435506411759526660'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/7435506411759526660'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/ba-toi.html' title='Ba tôi'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-3898158924287339711</id><published>2009-09-14T21:39:00.003+07:00</published><updated>2009-09-14T22:00:11.930+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='quy nhơn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='kem'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Unknown'/><title type='text'>Đi ăn kem</title><content type='html'>Lang thang trên phố trong ngày sinh nhật, ngày 14, với mình thì mọi ngày 14 đều là ngày sinh nhật. Vậy nên quyết định đãi mình một bữa "kem xa xỉ". Quán kem Ngọc nga là quán "kem xa xỉ" một thời ở Quy nhơn,  mình nhớ hồi xưa được ba mẹ dẫn đi ăn kem ở quán kem này giống như được đi... ăn tiệc vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước đó mình đã imagine rằng mình sẽ đến quán kem, bước vào quán kem, gặp một cô gái xinh đẹp nào đó và làm quen với cô ấy. Và sau đây là kết quả của việc focus vu vơ trên xe máy:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình bước vào quán, hơi của máy lạnh phà vào gáy. Đầu quán có một đôi nam nữ đang ngồi đối diện nhau. Cuối quán một cái tivi siêu bự (giấc mơ với bất kì fan bóng đá qua tivi nào) đang chiếu một thằng rẻ tiền hát nhạc cũng rẻ tiền, thứ mà mình hay gọi bây giờ là rác âm nhạc, cũng may là nó mở nhỏ. Tất cả các bàn còn lại đều trống, mình chọn một bàn gần gương để thử nhìn cái khuôn mặt "sáng" của mình sau một ngày nó thế nào :D.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và điều kì diệu đã đến, cô gái đã xuất hiện, cô bồi bàn bỏ vào bàn mình một menu và ..... 2 cái ly =)). Đúng là cầu được ước thấy, ngồi một mình nhưng có đến 2 cái ly, hẳn cô gái vô hình đang ngồi đối diện nhìn mình như một thằng ngố, có lẽ cô ấy đang cười. Tất nhiên mình chỉ gọi .... 1 ly kem, (ngọt đủ ớn rồi) và nhanh chóng hoàn tất nó và uống hết ly nước của mình và vẫn còn 1 ly, mình chần chừ rồi uống luôn. Dù sao mình cũng cảm ơn cô gái vô hình đã ngồi với mình đêm nay, mình biết cô gái ấy đã ngồi đó trong suốt lúc mình có mặt ở quán này, bằng chứng là cái ly nước thừa đấy nhưng k thừa chút nào. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc tính tiền: bill kem socola 16 nghìn, ghi ngày 14 tháng 9, mình bỗng thấy dưới gầm bàn có một cái bill khác, 80 nghìn cũng ngày 14 tháng 9 , ôi trời, có vẻ như cô gái vô hình này bị.... béo phì =)).&lt;br /&gt;Mình cần thận ghi vào mặt sau 2 tờ giấy:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I have $ 1,000,000.00&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con số này còn khá khiêm tốn so với con số mình sẽ thu hoạch được sau 3 tháng tới, nhưng cứ ghi thế đã, kỉ niệm một ngày đặc biệt với một người bạn vô hình. Entry này dành tặng bạn, cảm ơn bạn đã ngồi với tôi đêm nay, cũng như bao unknown đã chia sẻ cùng tôi trên blog này.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-3898158924287339711?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/3898158924287339711/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/i-kem.html#comment-form' title='13 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3898158924287339711'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3898158924287339711'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/i-kem.html' title='Đi ăn kem'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>13</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-157366596033544090</id><published>2009-09-14T14:01:00.006+07:00</published><updated>2009-09-20T23:34:57.782+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='quy nhơn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='phố biển'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='khúc giao mùa'/><title type='text'>Khúc giao mùa</title><content type='html'>Bài này Tiamo viết năm 2004, tự nhiên hôm nay giật mình cũng tròn 5 năm năm rồi, cũng là một ngày tháng 9 nhưng không mưa, lục lại chia sẻ với mọi người&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Quy Nhơn 13-09-2004&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những giọt sương lim dim trên những thảm cỏ mượt mà như đợi chờ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi lặng im nghe biển thì thầm, những âm thanh từ nơi sâu thẳm. Hàng dừa xanh trong gió như một bài ca êm đềm hoà quyện với hơi thở của thiên nhiên thật nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lặng lẽ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoảnh khắc giao mùa đến trong cơn mưa lạ. Trong cái lạnh bất chợt ấy, tôi cảm thấy lòng mình khắc khoải. Một màu xám xịt như đang bao trùm cả không gian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi bước đi trên con phố thân quen, bản giao hưởng của cơn mưa càng làm cho nó thêm buồn như chính vẻ cổ kính của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên ô cửa sổ nhỏ, cô bé vẫn ngồi đấy. Trong đôi mắt long lanh của em là cây phượng già bên đường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Vì sao em khóc?".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Mùa hạ khóc đấy anh ạ! Bạn ấy đang rời xa em ..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những kỉ niệm của tuổi thơ, màu xanh dưới những vòm lá, chút nắng chiều của một thời ngây dại. Hay chỉ là những chiếc lá bơ vơ mà cô bé thường hay lượm về trên con phố nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Bạn ấy sẽ trở về phải không anh?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chỉ biết lặng im nhìn những cánh phượng tan biến trong giọt nước mắt cuối cùng của mùa hạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bóng người qua lại bên đường làm con phố bớt lạnh lẽo nhưng hãy còn đó những đứa trẻ lang thang khát đời trong cơn mưa ấy. Trái tim tôi se lạnh khi chợt nghĩ đến điều đó, thầm mong hơi ấm của tình người sẽ đến với các em dù là nhỏ nhoi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nghe thấy tiếng nhạc từ căn nhà bên, đó là một nghệ sĩ. Đơn giản bởi anh luôn mang lại cho tôi những cảm giác mới lạ trong những giai điệu sâu lắng của mình. Tôi lắng nghe trong anh một tình yêu cuộc sống nồng nàn, thiết tha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cái khoảnh khắc giao mùa ấy, thời gian như ngừng trôi, tất cả như lắng đọng. Chỉ có mình cảm xúc lang thang trong cơn mưa lạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Tiamo&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-157366596033544090?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/157366596033544090/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/khuc-giao-mua.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/157366596033544090'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/157366596033544090'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/khuc-giao-mua.html' title='Khúc giao mùa'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-2559095143518892109</id><published>2009-09-13T20:20:00.003+07:00</published><updated>2009-09-13T20:23:41.328+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tiếng Việt'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Việt Nam'/><title type='text'>Tiếng Việt còn, nước Nam còn</title><content type='html'>Vào www.mozilla.com chọn tiếng Việt, bạn sẽ thấy khẩu hiệu sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2558/3914929481_00e68b0182_o.jpg" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-2559095143518892109?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/2559095143518892109/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/tieng-viet-con-nuoc-nam-con.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2559095143518892109'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2559095143518892109'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/tieng-viet-con-nuoc-nam-con.html' title='Tiếng Việt còn, nước Nam còn'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-6201021626724997921</id><published>2009-09-08T23:16:00.000+07:00</published><updated>2009-09-08T23:17:39.197+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>MILK [Short film]</title><content type='html'>&lt;object width="400" height="220"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;param name="movie" value="http://vimeo.com/moogaloop.swf?clip_id=2522942&amp;amp;server=vimeo.com&amp;amp;show_title=1&amp;amp;show_byline=1&amp;amp;show_portrait=0&amp;amp;color=&amp;amp;fullscreen=1"&gt;&lt;embed src="http://vimeo.com/moogaloop.swf?clip_id=2522942&amp;amp;server=vimeo.com&amp;amp;show_title=1&amp;amp;show_byline=1&amp;amp;show_portrait=0&amp;amp;color=&amp;amp;fullscreen=1" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowscriptaccess="always" width="400" height="220"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;p&gt;&lt;a href="http://vimeo.com/2522942"&gt;MILK [Short film]&lt;/a&gt; from &lt;a href="http://vimeo.com/bastienroger"&gt;www.bastienroger.com&lt;/a&gt; on &lt;a href="http://vimeo.com/"&gt;Vimeo&lt;/a&gt;.&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-6201021626724997921?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/6201021626724997921/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/milk-short-film.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6201021626724997921'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6201021626724997921'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/milk-short-film.html' title='MILK [Short film]'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-6486939882082647851</id><published>2009-09-06T20:47:00.003+07:00</published><updated>2009-09-06T20:54:26.110+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Law of attraction'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Một bữa cơm</title><content type='html'>&lt;b&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: hehe&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: bữa cơm thế nào anh &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/39.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: như ý anh nghĩ k &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/39.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: cảm giác nghĩ tích cực thì ăn cơm có khác k anh  &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/39.gif" /&gt;&lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/21.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: anh ăn miếng thứ nhất, thấy một bầu trời đẹp hiện ra trước mắt&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/21.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: anh lại ăn miếng thứ 2&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: anh nói vậy em k hỏi thêm nữa &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/21.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: mặt trời đang dần mọc lên trên ngọn đồi&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: anh thấy tuyệt quá&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: anh làm em thèm ăn á &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/21.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: anh trai của em hôm nay thành nhà văn rồi á &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/21.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: anh lại ăn miếng thứ 3, lúc này mặt trời đã lên, ngọn gió thổi man mác&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: chim bắt đầu nhảy nhót trên cảnh&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: ngọn gió đung đưa nhành hoa cải vàng&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: trời thật tuyệt&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: anh lại ăn miếng thứ 4&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: em biết thế nào không?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;:  &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/15.gif" /&gt;em tò mò đây &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/15.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: vợ sắp cưới của anh chạy đến bên cạnh&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: bọn anh dắt tay nhau trên thảm cỏ xanh mơn mởn dưới ánh nắng dìu dịu&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: đàn chim vẫn ca hót&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: bướm vẫn bay dập dình trên những ngọn hoa cải&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: chú ạ, anh đời quá đẹp&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: anh ăn miếng thứ 5&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: chú biết điều gì tiếp ko?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/9.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: em thích ngạc nhiên hơn &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/9.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: cục.... anh nhai vào viên sạn&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: haha&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: một phát anh bay về với thực tế&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: nhưng k sao chứ nhỉ&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/15.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: anh muốn níu kéo&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: chà&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: anh ăn tiếp miếng thứ 7&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: để mình lại quay lại với khung trời đẹp ý&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: nhưng em biết điều gì xảy ra không?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: vâng &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/15.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: và điều gì xảy ra &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/39.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: vợ sắp cưới của anh bảo: anh chuẩn bị đi rửa bát đi&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: đừng mơ với mộng nữa&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: haha &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/21.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: và bây giờ anh phải đi thực hiện nhiệm vụ cao cả đây&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: tí nữa anh lại kể tiếp cho chú nghe việc anh rửa bát như thế nào nhá&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/4.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/21.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: ok anh trai của em &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/21.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: một bữa cơm tuyệt vời mà em từng biết&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/21.gif" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiamo&lt;/b&gt;: em xin phép chia sẻ niềm hạnh phúc này cho mọi người trên blog nhé&lt;br /&gt;&lt;i&gt;do hung&lt;/i&gt;: ok&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do hung là một người anh của Tiamo, anh ấy đã áp dụng luật hấp dẫn (law of attraction) để có một cuộc đời tươi đẹp, còn vài ngày nữa anh ấy sẽ cưới vợ, một ngày trọng đại, em chúc anh Do Hung sức khỏe, hẹn anh một ngày cafe hồ tây giữa thủ đô :&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-6486939882082647851?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/6486939882082647851/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/mot-bua-com.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6486939882082647851'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6486939882082647851'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/mot-bua-com.html' title='Một bữa cơm'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-3908415872213627658</id><published>2009-09-06T19:07:00.002+07:00</published><updated>2009-09-06T20:06:30.082+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Law of attraction'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>L is for Love...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SqOzpYwKCJI/AAAAAAAAAIU/-jMAjgxo6Z4/s1600-h/family.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 320px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SqOzpYwKCJI/AAAAAAAAAIU/-jMAjgxo6Z4/s320/family.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5378339903610947730" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;L is for Love... love yourself... love your family..... love your friends.....love your enemies..... love everybody and everything in your life..... and love the whole world..... because there is no power stronger than Love, and never will be.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-3908415872213627658?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/3908415872213627658/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/l-is-for-love.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3908415872213627658'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3908415872213627658'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/l-is-for-love.html' title='L is for Love...'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SqOzpYwKCJI/AAAAAAAAAIU/-jMAjgxo6Z4/s72-c/family.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-6805830170640111110</id><published>2009-09-04T08:40:00.003+07:00</published><updated>2009-09-04T09:56:51.221+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Có hai khoảnh khắc quan trọng nhất trong đời người</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SqCB51svjCI/AAAAAAAAAIM/-HgabEIEmIo/s1600-h/a_portrait_of_an_old_child_by_emilola.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 300px; height: 228px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SqCB51svjCI/AAAAAAAAAIM/-HgabEIEmIo/s320/a_portrait_of_an_old_child_by_emilola.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377440785747643426" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;Thứ nhất, đó là giây phút bạn được sinh ra trên cuộc đời này&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và thứ hai, đó là khi bạn khám phá mình được sinh ra để làm gì. &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-6805830170640111110?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/6805830170640111110/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/co-hai-khoanh-khac-quan-trong-nhat.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6805830170640111110'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6805830170640111110'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/09/co-hai-khoanh-khac-quan-trong-nhat.html' title='Có hai khoảnh khắc quan trọng nhất trong đời người'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SqCB51svjCI/AAAAAAAAAIM/-HgabEIEmIo/s72-c/a_portrait_of_an_old_child_by_emilola.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-1798545525891343513</id><published>2009-08-31T01:11:00.002+07:00</published><updated>2009-08-31T01:26:00.344+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Bài viết nhặt được trong một đêm mất ngủ</title><content type='html'>Tác giả: Lê Trung Thành 27/8/2009&lt;br /&gt;&lt;a href="http://blackyblog.multiply.com/journal/item/21"&gt;http://blackyblog.multiply.com/journal/item/21&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiamo xin phép trích đăng một đọan trong bài viết, mình chỉ cần đọan này, đủ làm mình khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong một căn nhà nhỏ bên bờ Thái Bình Dương có một nhóm người với bản tính hiền lành đang tụ họp để bàn về tương lai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Một em bé nói :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sáng mai khi thức dậy em sẽ có một đôi cánh để bay khắp hành tinh ,em sẽ gặp gỡ những người lớn tuổi để nói cho họ biết rằng trẻ con cần được người lớn quan tâm và nhìn nhận mọi việc theo con mắt của trẻ. Người lớn luôn luôn căng thẳng trước những vấn đề dù là lớn hay nhỏ , họ luôn sầu não trước những chuyện quan trọng hay là giản đơn , nên em sẽ dạy cho người lớn cách sống hồn nhiên như một đứa trẻ để họ có thể đùa vui giữa phong ba của cuộc đời .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Một cô gái nói :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi sẽ làm đẹp cho mình bằng cách ban rãi tình yêu thương cho nhân loại, tôi sẽ đến những cô nhi viện nơi những đứa trẻ cần hơi ấm của một người mẹ, tôi sẽ đến các viện dưỡng lão nơi những cụ già cần sự ân cần chăm sóc của một người con, tôi sẽ đến các nhà tù để làm vơi bớt nổi buồn khổ cho những đứa em cần lòng cảm thông của một người chị, tôi sẽ ra nơi chiến trường để chăm sóc cho các thương binh đang cần bàn tay dịu dàng của một người em . Tôi sẽ không băn khoăn về khuôn mặt không được đẹp lắm của mình, vì tôi biết khuôn mặt của tất cả mọi người đều sẽ nhanh chóng già và nhăn nheo, chỉ có tình yêu cất giữ trong linh hồn mới thực sự là mỹ lệ và trường tồn .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Một chàng trai nói :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi sẽ trở thành người giàu nhất hành tinh, nhưng lý tưởng sống của tôi không phải là kiếm được nhiều tiền nhất mà là cho đi nhiều tiền nhất. Thay vì mong muốn nhận được cho mình thì tôi sẽ tìm mọi cách để giúp đở cho người. Tôi sẽ dùng hết tài sản của mình vào công việc từ thiện .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Một người nông dân nói :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Còn những cánh đồng của tôi vào mỗi mùa lúa chín là một màu vàng rực rỡ trãi dài đến tận chân trời , hương thơm ngào ngạt của đồng quê sẽ len lõi đến mọi nhà mọi miền, những giọt mồ hôi nay đổi lại là những hạt thóc vàng ươm và bát ngát tình người, sau mùa gặt lúa gạo chất cao thành núi, tôi chỉ lấy một phần đủ dùng cho gia đình còn lại sẽ dành cho tất cả mọi người xung quanh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Một kiến trúc sư nói :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi sẽ thiết kế lại quan niệm của mọi người về không gian sống, tôi sẽ đánh thức họ, để họ nhận biết được họ đang sống trong một ngôi nhà tuyệt vời nhất mà Tạo Hóa đã dành cho chúng ta. Một ngôi nhà có những bức tường thành vững chắc và cao vời vợi như dãy Hy Mã Lạp Sơn , những vườn cây trái xanh tươi bao quanh như cánh rừng Amazon hùng vỹ, nguồn nước quanh năm là những dòng sông uốn khúc quanh co, hay là những cơn mưa lớn , tự nhiên còn ưu ái dành cho chúng ta một hồ bơi khổng lồ là đại dương bao la, và sân chơi là những vùng đồng bằng xa tít tắp , khi ngủ chúng ta sẽ ngả lưng trên những cánh đồng đầy hoa thơm cỏ dại , khi lạnh chúng ta đến sưởi ấm ở những vùng sa mạc nóng bỏng chỉ có cát và gió, khi nóng chúng ta quay về hai cực bắc nam để trầm mình trong tuyết lạnh, và khi tối tăm thì một ngày mới sẽ đến chan hòa trong ánh sáng mặt trời. Ai đã một lần cảm nhận được vẽ tráng lệ và uy nghi của ngôi nhà Tạo Hóa đó, thì họ sẽ không tàn phá thiên nhiên để đua nhau dựng lên những cái lồng bằng bê tông cốt thép nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Một nghệ sỹ nói :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi sẽ vẽ những bức tranh , làm những vần thơ và viết nên những bản nhạc để biểu đạt tình yêu của muôn loài . Khi người nào đó ngắm nhìn bức tranh của tôi thì họ sẽ vui những niềm vui cao thượng, sẽ đau những nỗi đau của giống nòi, sẽ biết chia sớt và cảm thông với muôn mặt đời sống của nhân loại. Còn những nốt nhạc sẽ làm cho bom đạn và các chiến xa tan chảy vào lòng đất rồi từ đó mọc lên những bông hoa, một cõi lòng ai đang tan nát đến tột cùng thì âm nhạc sẽ chữa lành những vết thương rướm máu. Một tên sát nhân vội vã buông đao khi nghe được bài thơ viết về mẹ, nột đôi tình nhân đang giận hờn vội vã xích lại gần để thủ thỉ cho nhau nghe bài thơ ca ngợi tình yêu lứa đôi. Thế giới sẽ yên bình, vạn vật sẽ an lạc, loài người sẽ chìm đắm trong nhạc họa và thơ …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Một bác sỹ nói :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi sẽ làm hết sức mình để cứu cho loài người bớt đi nỗi đau về thể xác lẫn tâm hồn, tôi sẽ tìm được những phương thuốc để khi con người uống vào thì mọi bệnh tật sẽ tiêu tan, nhưng tôi biết mọi nguyên nhân đau khổ đều xuất phát từ nơi nghiệp quả của con người, muốn tránh bệnh tật trong thể xác hay tâm hồn thì phương thuốc hiệu nghiệm nhất là tránh gieo những mầm mống xấu xa trong lời nói, trong hành vi và trong tư tưởng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Một thầy giáo nói :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi sẽ xem những học sinh của mình là những người anh em, vì có những em nhỏ nhưng linh hồn em không nhỏ, từ đó tôi sẽ còn học ở các em những bài học quý báu, những em khác yếu đuối hơn thì tôi sẽ dìu dắt ân cần . Những học sinh của tôi sẽ không cần bằng cấp, không cần học đại học và cũng không cần vùi đầu trong thư viện , bài học đầu tiên các em phải học là học cách yêu người khác như mẹ yêu chúng ta vậy, sau đó các em sẽ được học cách đi sâu vào nội tâm để tìm lại con người thật của mình, bởi con người là một vũ trụ nhỏ, ai biết được con người thật của mình thì người đó sẽ biết được mọi điều kỳ bí trong vũ trụ lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Một tu sĩ nói :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi sẽ tự hoàn thiện mình hơn nữa để có thể xứng đáng với tôn giáo mà tôi đang rao giảng , tôi sẽ giúp cho mọi người tự giải thoát bản thân khỏi những gông cùm do những dục vọng thấp hèn tạo ra. Con người có thể tìm thấy hạnh phúc và an lạc ở nội tâm của mình mà không cần mưu cầu ở ngoại giới vì bản tính thật của con người là Thiêng Liêng. Tôi sẽ hy sinh mọi thứ kể cả tính mạng của mình để thực hành lòng từ bi với mọi sinh vật xung quanh nhằm xiển dương tình huynh đệ đại đồng. Vì dù cho chúng ta có địa vị khác nhau, có màu da khác nhau, có tiếng nói khác nhau , nhưng khi đói chúng ta đều đói như nhau, khi khát đều khát như nhau, máu chúng ta đều đỏ và nước mắt đều mặn vì chúng ta là anh em một nhà, là con của mẹ Trái Đất.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-1798545525891343513?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/1798545525891343513/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/bai-viet-nhat-uoc-trong-mot-em-mat-ngu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1798545525891343513'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1798545525891343513'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/bai-viet-nhat-uoc-trong-mot-em-mat-ngu.html' title='Bài viết nhặt được trong một đêm mất ngủ'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-5364577132966979126</id><published>2009-08-23T12:29:00.004+07:00</published><updated>2009-09-06T20:18:12.351+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Aerosmith'/><title type='text'>Quằn quại cùng  Aerosmith</title><content type='html'>&lt;object width="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/8v626CMvM5Q&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;color1=0x3a3a3a&amp;amp;color2=0x999999"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/8v626CMvM5Q&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;color1=0x3a3a3a&amp;amp;color2=0x999999" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bình luận: không biết đã đủ quằn quại chưa nhưng có vẻ thời gian đã lấy đi một cái gì đó trong chất giọng của Steven Tyler :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-5364577132966979126?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/5364577132966979126/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/quan-quai-cung-aerosmith.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5364577132966979126'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5364577132966979126'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/quan-quai-cung-aerosmith.html' title='Quằn quại cùng  Aerosmith'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-9144330466974572317</id><published>2009-08-23T02:27:00.003+07:00</published><updated>2009-09-04T10:02:33.979+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lượm lặt'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Nghe 2 bạn Úc hát I dont want to miss a thing</title><content type='html'>&lt;object width="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/dj1EsgH4Vc8&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/dj1EsgH4Vc8&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bình luận: hồn nhiên ^.^&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-9144330466974572317?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/9144330466974572317/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/nghe-2-ban-uc-hat-i-dont-want-to-miss.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/9144330466974572317'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/9144330466974572317'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/nghe-2-ban-uc-hat-i-dont-want-to-miss.html' title='Nghe 2 bạn Úc hát I dont want to miss a thing'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-435420501395503064</id><published>2009-08-22T11:27:00.008+07:00</published><updated>2009-08-22T22:45:53.639+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Law of attraction'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Yanni'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Bryan Tracy'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Lê Hoài Lương'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='GiangMJ'/><title type='text'>Nghe Yanni</title><content type='html'>Quy nhơn, 21 tháng 08, 2009.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày phố biển lộng gió. Tôi rời nhà thầy giáo cũ dạy tóan hồi cấp 3, tôi đã có một buổi chiều nói chuyện với ông về đời sống. Nhà thầy cúp điện, 2 thầy trò ngồi trước hiên nhà nhìn phố phường, thầy đang ngồi chờ các cô cậu học trò có đến học thêm thì thông báo cho chúng nghỉ vì dịch cúm, rồi thầy trò cùng nhìn người đi đường để ý xem những ai đeo khẩu trang trên đường và cứ thế quan sát, xem ai đạp xe nhay hay chậm...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2 thầy trò lại lang thang phố biển, tôi không nhớ 2 thầy trò đã nói những gì bên ấm trà, chỉ chắc chắn một điều là trong cái hiện tại vĩnh cửu đó không ai bận tâm đến tương lai, nó k cần thiết và có lẽ là vô nghĩa. 1 giây lúc này là hiện tại, giây tiếp theo vẫn là hiện tại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên con đường về lúc này trời đã nhá nhem tối, tôi chợt nhớ ra mình qua gần nhà chú &lt;a href="http://www.tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&amp;amp;authorId=1157"&gt;Lê Hoài Lương&lt;/a&gt;, một người bạn già kính mến, chợt nhớ là có lẽ ngôi nhà nhỏ của chú đã xây xong nên rẽ vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con đường bùn đất ngày xưa vào nhà chú nay đã được trải một lớp bê tông, vào mùa mưa sẽ không còn lầy lội. Đây rồi, cái cổng suối trầu xưa nay cái cầu gỗ đã thay bằng cái cầu xi măng nhưng không gian thì vẫn như cũ, cái nền nhà chú đã nâng lên 2 mét, nếu điều này xảy ra sớm hơn thì mùa lũ năm kia chú đã không mất hàng tá sách quý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi còn nhớ ngày xây lại nhà, nâng nền nhà, chú chỉ có trong tay 162 ngàn VNĐ. Chú nói với tôi "trời không tiệt đường sống của ai bao giờ đâu cháu ạ", mà đúng vậy ông em vợ chú ở công ty xây dựng cho vay tiền thi công nhà, lúc dỡ nhà cũ ổng thấy mấy cây cau cảnh hay quá bảo chú bán đi, thế là bán, 4 triệu từ trên trời rơi xuống giúp chú trang trải được biết bao nhiêu việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng có lẽ điều quan trọng nhất tôi nhận ra trong câu chuyện xây nhà này cũng như những gì từng được biết về cuộc đời chú mà tôi cảm nhận đó là trong người đàn ông này không bao giờ cạn niềm hi vọng, khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc, ông ấy luôn hấp dẫn cái tích cực vào người thôi vì vậy cái việc "trời không tiệt đường sống của chú ấy" là lẽ dĩ nhiên :) . Bạn có thể tìm thấy 4.290 kết quả Tiếng Việt cho "lê hoài lương" trên bác Gú gồ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngôi nhà đã xong, mái tôn đỏ, sơn trắng giữa một vườn cây, tôi cứ ngỡ như ngôi nhà trong truyện cổ tích andecxen vậy. Người đàn ông với mái tóc dài ngồi trước hiên nhà, "chú nghe thấy tiếng cháu rồi", dáng phong trần vẫn như xưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Con cún lớn đâu rồi chú?&lt;br /&gt;-Nó bị ăn thịt rồi cháu&lt;br /&gt;-Thôi, duyên đấy chú ạ!&lt;br /&gt;-Chú biết là nó sẽ mất, nhưng thiến để nó ở nhà thì lại thấy mang tội, mà sao mày cứ mở miệng là duyên thế, lần trước cũng vậy rồi.&lt;br /&gt;-Chú thiến nó còn mang tội hơn&lt;br /&gt;-Làm tốt cho nó sao lại mang tội được&lt;br /&gt;-Nó sinh ra với nguyên vẹn tự nhiên như vậy, chú lấy đi một phần "tự nhiên" của nó sao đc, thôi duyên nó đến thế chú ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy là giờ biên chế vườn nhà chú còn 1 cún (họan thư) và 4 con mèo. Vợ chú bảo mèo nhà đẻ, ai xin thì cho, còn lại thì nuôi cứ thế lúc nào cũng đầy mèo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.......&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú mời trà, và giới thiệu cho mình Kitaro và Yanni, 2 nhạc sĩ của phương Đông và phương Tây, rất nhiều bài  tôi đã nghe quen mòn tai trên tivi VTV mà giờ đây tôi mới biết là của Yanni, nhà đài lấy nhạc của Yanni có bao giờ đề nguồn cho khán thính giả biết của ai đâu, nhưng đây là .... lần đầu tiên tôi được nghe trọn vẹn những bản bất hủ của Yanni giữa vườn nhà chú, giữa trời sao và khu vườn mênh mông này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú lấy 2 ly ruợu bàu đá loại 2 cho nó nhẹ, đúng là nhạc cần có rượu. Tôi không biết diễn tả cái cảm giác giữa đêm ở vườn nhà chú Lương lúc này nhưng chắc chắn một điều với những nhạc như của Yanni thì ngôn từ trở nên vô nghĩa, không cần đến ngôn từ nữa, sức mạnh của âm thanh là đủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giữa đêm, khi đã về và ngồi nói chuyện với một người bạn Hà nội, tôi có nói cho anh về việc tôi nghe nhạc Yanni và anh đã nói cho tôi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Vạn vật được tạo ra từ âm thanh và ánh sáng, âm thanh là thứ có trước"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật tuyệt vời, tôi lại có thêm những rung động về Law of attraction, cảm ơn anh &lt;a href="http://my.opera.com/giangmj"&gt;Giang&lt;/a&gt;, người bạn tốt. Và trong đêm nay, lần đầu tiên tôi hiểu câu &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ask for what you want&lt;/span&gt; mà Brian Tracy nhắc đi nhắc lại trong cuốn &lt;a href="http://www.mediafire.com/?qmxxwiymoc5"&gt;21 great ways to stay in love forever&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, Ask for what you want là một trong các bước quan trọng đầu tiên để bạt đạt được bất kỳ điều gì bạn mong muốn, dù bạn có tin hay không không quan trọng, luật hấp dẫn luôn vận động. Tôi sẽ viết nhiều hơn về những trải nghiệm của bản thân trong các bài viết sau. Nhưng chắc chắn lúc này khi nghe nhạc Yanni tôi đang phiêu, bạn hãy thử nghe một lần xem nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giới thiệu với các bạn bản Santorini được Yanni trình diễn tại đền Phatennon Hi Lạp huyền thoại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Ecm-RFL8nNM&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Ecm-RFL8nNM&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-435420501395503064?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/435420501395503064/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/nghe-yanni.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/435420501395503064'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/435420501395503064'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/nghe-yanni.html' title='Nghe Yanni'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-5197724580212224206</id><published>2009-08-22T10:30:00.003+07:00</published><updated>2009-08-22T23:39:59.769+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Law of attraction'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Abraham Hicks'/><title type='text'>We all working with one power, one law, It 's attaction</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; We all working with one power, one law, It 's attraction &lt;/span&gt;(trích phim Secret)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;If your &lt;/span&gt;&lt;b style="font-weight: bold;"&gt;desire&lt;/b&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; is strong enough, it doesn't matter what your beliefs are. If you have a desire that is strong enough, that desire will be the dominant vibration, and it will over-ride any other vibration that you have.    &lt;/span&gt;(Abraham-Hicks Publications)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;"All that we are is the result of what we have thought&lt;/span&gt;" &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;- Đức phật&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-5197724580212224206?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/5197724580212224206/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/we-all-working-with-one-power-one-law.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5197724580212224206'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5197724580212224206'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/we-all-working-with-one-power-one-law.html' title='We all working with one power, one law, It &apos;s attaction'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-6426282073394531320</id><published>2009-08-19T19:13:00.004+07:00</published><updated>2009-08-19T19:46:56.361+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='gia đình'/><title type='text'>Gia đình, gia đình</title><content type='html'>Vậy là đã 5 năm từ ngày ba mẹ tôi li dị, cũng là 5 năm tôi không còn khá nịêm cơm nhà, không còn khái niệm home, tất cả đã là hòai niệm, từ gia đình là một cái từ xa xỉ đối với tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đây tôi cảm ơn cái duyên này, cái duyên đã đưa tôi đến sự cô độc và trơ trọi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái duyên cho tôi tự do sống như "kẻ lạc loài"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái duyên đưa tôi đến những câu hỏi lớn, những câu hỏi mà bạn đáng bỏ cả cuộc đời để đi tìm câu trả lời.... Tôi là ai? Vì sao tôi tồn tại? ....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái duyên để một ngày tôi nhìn thấy mọi thứ chỉ là ảo ảnh, vô thường do tâm trí tưởng tượng mà ra&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái duyên để tôi biết "tôi cô đơn trên hành trình này"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái duyên để tôi trải nghịêm hạnh phúc trong chính hiện tại, những lúc mà tâm trí tôi không một gợn sóng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày về quê, khi tôi đứng ở cái giếng, tôi nhìn xuống và thấy bóng tôi trên mặt nước giếng phẳng lặng, tôi thả một hòn đá xuống và .... cái hình ảnh tôi đó không còn nữa, chỉ còn những hình ảnh méo mó mờ ảo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay tôi nghe lại ba ngọn nến lung linh của Ngọc Lễ và Phương Thảo, giai điệu đầm ấm do chính 2 vợ chồng nghệ sĩ này và cô con gái bé hỏng hát làm tôi chạnh lòng, cũng giống như cái cảm giác khi nghe "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ&lt;/span&gt;" vậy. Ba ngọn nến lung linh có lẽ là ca khúc về gia đình hay nhất mà tôi từng được biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Gia đình gia đình&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ôm ấp những ngày thơ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cho ta bao kỷ niệm thương mến&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Gia đình gia đình&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Vương vấn bước chân ta đi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ấm áp trái tim quay về.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu hát làm tôi nhớ đến lá thư mà Nicôlai gửi cho cha mình trong tuyện Tuyết của Paustovsky:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Con luôn nhớ đến cha, - Tachiana đọc tiếp, - đến ngôi nhà của cha con ta, đến tỉnh lỵ của chúng ta. Tất cả những cái đó xa xăm quá, tưởng như ở đâu mãi chân trời. Con nhắm mắt lại và thấy con mở cửa hàng rào, bước vào vườn. Mùa đông, tuyết xuống, nhưng còn đường dẫn tới phong đình bên dốc đã được quét dọn sạch sẽ, còn băng bụi phủ đầy những khóm tử đinh hương. Lò sưởi trong phòng kêu tí tách. Khói bạch dương thoang thoảng. Cây dương cầm cuối cùng đã được lên dây lại và cha đã cắm những cây nến vàng hình xoắn ốc con mua từ Lêningrat vào những chân đèn. Và vẫn những bản nhạc ấy trên chiếc đàn ? Bản tự khúc của vở nhạc kịch “Con đầm Pích” và tình ca “Trên bờ cõi Tổ quốc xa xôi”. Không biết những quả chuông treo ở cửa có kêu không ? Thế là con vẫn chưa kịp chữa. Chả lẽ rồi con sẽ lại được gặp tất cả những cái đó ? Chả lẽ rồi con lại được lấy nước giếng trong bình mà rửa sạch bụi đường xa ? Cha nhớ không ? Ôi, nếu cha biết được rằng từ chốn xa xôi này con yêu mến tất cả những cái đó biết chừng nào ! Cha đừng ngạc nhiên, nhưng con nói với cha một cách thật nghiêm túc rằng con nhớ đến những cái đó trong những phút ác liệt nhất của trận đánh. Con biết rằng con đang bảo vệ không riêng gì bờ cõi đất nước mà cả cái góc nhỏ bé và thân yêu ấy trong lòng con : tức là cả cha, cả khu vườn nhà ta, cả những chú bé tóc bù xù trong làng ta, cả những cánh rừng bạch dương bên kia sông và cả con mèo Ackhip nữa. Xin cha đừng cười và đừng lắc đầu cha nhé&lt;/span&gt;"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nicôlai ở Siberi lạnh giá xa xôi còn có một mảnh vườn và người cha già để nhớ về, còn tôi thì không, không gì cả... chỉ là những kí ức tồi tệ của tuổi thơ.... . Hạnh phúc giản dị với tôi chỉ cần là một bữa cơm nhà không tiếng chửi mắng, không những thù hằn mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gia đình gia đình, ôm ấp ta những ngày thơ&lt;br /&gt;Cho ta bao nhiêu niềm thương mến&lt;br /&gt;Gia đình gia đình&lt;br /&gt;Bên nhau mỗi khi đớn đau&lt;br /&gt;Bên nhau đến suốt cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài hát lại vang lên, tôi không bao giờ muốn những thù hằn bệnh họan của mẹ tôi lan sang tôi và đến con tôi sau này, rồi một ngày tôi sẽ tha thứ được cho bà, bà chỉ là cái duyên để tôi ra đời, chỉ vậy thôi, chỉ vậy thôi. Rồi một ngày tôi sẽ có gia đình, một gia đình.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-6426282073394531320?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/6426282073394531320/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/gia-inh-gia-inh.html#comment-form' title='11 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6426282073394531320'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6426282073394531320'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/gia-inh-gia-inh.html' title='Gia đình, gia đình'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-7099636901239004948</id><published>2009-08-18T21:55:00.005+07:00</published><updated>2010-04-17T23:57:21.243+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Từ Kế Tường'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bờ vai nghiêng nắng'/><title type='text'>Bờ vai nghiêng nắng</title><content type='html'>Bờ vai nghiêng nắng bắt đầu bằng một hình ảnh phố huyện đẹp và buồn, và nỗi buồn của nó có lẽ sẽ theo tôi suốt cuộc đời...&amp;nbsp;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;"Tôi yêu cái vẻ êm đềm đến dễ thương của tỉnh lỵ. Những con đường trơn bóng, rộng lớn với hai hàng me chạy dài thả lá bay trong gió suốt mùa. Gió của tỉnh lỵ không ào ạt, lạ lùng như gió biển ở quê hương tôi. Ở đây gió nhẹ và có lẫn hương thơm hòa vào tiếng chim ríu ran gọi nhau trên các mái ngói. Thành phố không lớn, nhưng lại được vây quanh bằng dòng sông tươi mát êm đềm, được che mát bởi cây lá, được xông bởi hương hoa, được tô điểm bởi những ngôi nhà mái ngói cổ xưa. Sau một năm tôi đã quen thuộc với tỉnh lỵ, quen thuộc cả đến những viên sỏi vô tâm trong khu vườn nhỏ nhà dì Hạnh. Mùa hè, được báo trước bằng những ngày học thi bù đầu. Ở những con đường tỉnh lỵ đã thấy lác đác bông phượng nở. Và mưa. Mùa hè và mùa mưa, làm xao xuyến tỉnh lỵ, xao xuyến những người học trò ở vào tuổi mới lớn, một tuổi đời mơ hồ sương khói nhất. Nỗi xao xuyến cũng thả dài theo hàng nhạc ngựa trước nhà, mà tôi nghe được tiếng reo của nó trong gió vào những buổi chiều tuyệt đẹp.&lt;/i&gt;" (Bờ vai nghiêng nắng - Từ Kế Tường)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2002, giữa Sài gòn bụi bặm, năm ấy tôi vừa hết lớp 9, tình cờ lục trong đống sách cũ nhà ông chú, tôi tìm thấy quyển sách cũ này, một cái tên nhẹ nhàng với biết bao hòai niệm "Bờ vai nghiêng nắng" của Từ Kế Tường, đó là quyển sách tuổi mới lớn đầu tiên tôi đọc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy là tác giả đầu tiên tôi đọc không phải là Nguyễn Nhật Ánh như bao nhiêu bạn cùng lứa mà lại là một nhà văn trước 75, nhà văn &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%AB_K%E1%BA%BF_T%C6%B0%E1%BB%9Dng"&gt;Từ Kế Tường&lt;/a&gt; , dù sau đó tôi có đọc truyện của nhiều tác giả khác nhưng để tìm lại một chất giọng văn như thế bây giờ thật không dễ chút nào, những rung động rất "học trò" vẫn theo tôi mỗi phút giây hoài niệm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4 năm sau, ngày tôi làm sinh viên, tôi đã lục mọi xó của Sài gòn để tìm lại một bản khác của quyển sách ấy,&lt;br /&gt;Tôi mong một ngày được gặp tác giả Từ Kế Tường vì những ám ảnh về những cô cậu bé trong tác phẩm với tuổi thơ của chính tôi, tôi biết ông còn sống và dù "đời người như gió qua" nhưng tôi nghĩ tâm hồn ông sẽ trẻ mãi, sẽ ngưng lại ở giây phút những đứa trẻ chia tay nhau trong một chiều vắng lạnh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;"Tôi nhìn dì Hạnh loáng thoáng qua khỏi cánh cửa. Tự nhiên tôi chơi vơi như rơi vào một khúc sông chảy xiết. Tôi không muốn nghe con tàu hỏa đi trên đường rầy với tiếng máy nổ dập dình trong buổi sớm ngày mai. Rồi ánh đèn pha của nó quét sáng một vùng cây lá sương mù, và tiếng còi hú dài kéo theo tiếng chim rơi mất trước một ngày có mặt trời lên" (Bờ vai nghiêng nắng - Từ Kế Tường)&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?zjwzteny41d"&gt;Các bạn có thể tải quyển sách tại đây&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoặc đọc trực tuyến tại đây: &lt;a href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nqnnn1n31n343tq83a3q3m3237n1n"&gt;http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nqnnn1n31n343tq83a3q3m3237n1n&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-7099636901239004948?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/7099636901239004948/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/bo-vai-nghieng-nang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/7099636901239004948'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/7099636901239004948'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/bo-vai-nghieng-nang.html' title='Bờ vai nghiêng nắng'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-4544157073951733562</id><published>2009-08-17T18:07:00.015+07:00</published><updated>2009-08-17T22:18:27.050+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bóng đá'/><title type='text'>"Người Sài gòn đã rớm lệ" và một "người Sài gòn đặc biệt"</title><content type='html'>Vâng gia cát dự đã trở lại sau những ngày cuối tuần dự đủ hỉ nộ ái ố từ trời Âu cho đến trời ta, chút tản mạn này cũng là để kỉ nịêm một cuối tuần bóng đá với nhiều dư vị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy trở lại với ngày thứ 7 tuần vừa rồi, một ngày đáng chờ đợi, làng túc cầu xứ sương mù lại mở hội, và bọn VTC "một ngày như mọi ngày" vẫn độc quyền phát sóng cái giải đấu mà khớp giờ vàng với dân Vịt ngan (Việt Nam) nhất nên chỉ người dân thành thị có truyền hình cáp thì mới có cơ hội xem, còn phần đông dân còn lại của Vịt ngan từ bao năm nay đã quen với Seria và Là lí ga vào những múi giờ của tận .... Nam mỹ tức là 3h sáng thứ 7, hoặc chủ nhật hàng tuần, kiểu làm ăn tư duy manh mún này bao giờ mới hết đây, dự lại lan man rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại với không khí tại Gút đi sần pạc của đội bóng màu xanh của vùng Mếch si sai, một sân nổi tiếng là "dễ đi khó về", nhưng ngày hôm nay, giữa bữa tiệc mừng mùa bóng 09/10 thì màu đỏ của đội khách lại là chủ đạo, phút thứ 48, các baby của giáo sư Wen rơ đã nã đến 4 trái vào khung thành đội chủ nhà, xong, dự rời khán đàn lun, k kịp dự 2 bàn nữa của đội bóng áo đỏ để kết thúc một tỉ số tenis 6-1 cho một ngày thứ 7 = 6 + 1 tuyệt đẹp. Chúc mừng giáo sư Wen rơ khai màn thắng lợi, rực rỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn là một màu blue khác nhưng là màu xanh của thành Luân đôn bên dòng sông Thêm thơ mộng, nơi có Pháo đài Sam pọt rịt của các cầu thủ Chelsea, nơi cũng đuợc mệnh danh là "đi dễ khó về" không chỉ trong đảo quốc Anh và còn lan ra khắp lục địa già C1 từ thời của Mó rì nhồ. Nhưng bóng đá Anh vẫn luôn hấp dẫn như chính thương hiệu tòan cầu của nó, một Hun ci ty nhỏ bé đã ghi bàn trước, trái bóng tròn vẫn quay nhưng vẫn có những định luật chi phối nó, trong một ngày đẹp trời, rực nắng và đầy may mắn, chàng voi rừng Đờ rốp ba đến từ châu Phi xa xăm đã giữ lại 3 điểm trọn vẹn cho màu xanh Luân đôn. Dự phải nán đến phút 90 + 2 mới được chiêm ngưỡng cú ghi bàn "đặc biệt" của voi rừng, anh ta chỉ còn cách biên ngang chừng... 10cm, lắc cổ chân trái, quả bóng tròn đi một đường vòng cung vào góc xa của khung thành trong sự ngỡ ngàng của thủ môn và của chính.... tác giả bàn thắng khép lại màn ra mắt của một người Ý, ngài An cê lốt ti. Dự yêu văn hóa Ý và rất nhiều thứ linh tinh mang hiệu made in Ytaly, Dự yêu từ đảo Sicilly đến bố già Colerone, từ Vơ ni zơ thơ mộng đến Fờ lo ren xi a cổ kính và vì thế mùa này với tư cách là khán giả trung lập nhưng Dự vẫn sẽ cổ vũ the blue nhiều hơn bởi vì họ quá đen trong hai mùa C1 gần đây rồi :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rời trời Âu đầy nắng, Dự bay về lòng chảo của trời ta và trước khi đến ngày hội Chi Lăng nơi vinh danh một người Sài gòn đặc biệt thì mời các bạn đến với chảo lửa Thiên trường, nơi đội bóng nào bại trận đồng nghĩa với 90% tấm vé xuống hạng mùa sau và chiếc vé đó đã về tay người Sài gòn trong một ngày chủ nhật buồn, và dự nghĩ câu bình luận cuối một bài báo của tờ thể thao văn hóa có thể nói lên cảm giác đó:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; "Chỉ có bên này, người Sài Gòn đã rớm lệ"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng có thật là người Sài gòn "rớm lệ" như bài báo viết không? Dự đã may mắn đọc được một bình luận của một độc giả:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;"Ai cũng nói làm lại cho bóng đá Sài Gòn. Nhưng các bác quên rằng lấy ai mà làm? Làm bằng cái gì? Làm để làm gì? Các bác ra Ngã tư Hàng Xanh chiều Chủ Nhật và hỏi bất kỳ ai xem họ đang đi đâu, chắc chắn có khoảng 1/1,000,000 người nói đi xem TPHCM đá ở V-League. Niềm tin mất rồi, cái tên còn không giữ nổi thì làm sao mà tồn tại được. Chua xót!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;À quên, các vị "làm bóng đá" của đất Sài Gòn này giờ đang lo tập đánh Quần vợt, đánh Golf chứ bóng banh làm gì cho mệt đầu và mất thời gian "&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Âu Dự phải xem lại 2 chữ "rớm lệ" này, dù sao cũng "như một lời chia tay",&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; chỉ còn chờ ngày Sài gòn một lần nữa bị gạch tên khỏi bản đồ giải đấu "số 1" Vịt ngan.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ghé qua Chi lăng trong ngày hội, thành phố sông Hàn "vui sao nước mắt lại trào", một mùa giải tuyệt vời của đội bóng Đà nẵng. Giữa rừng nguời vạn niềm vui đó, tôi chú ý một nhân vật đặc biệt, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;"một người Sài gòn đặc biệt"&lt;/span&gt;, anh là Lê Huỳnh Đức - thuyền trưởng của đội bóng sông Hàn, trong một lần đọc một bài báo về anh Dự được biết 2 con gái anh giờ đã nói giọng đặc sệt xứ Quảng với chừ, răng, mô rứa...nơi đã cưu mang anh. Một cái quả ngọt ngào cho biết bao cay đắng anh từng phải trải qua, đưa Đà nẵng lên tới đỉnh của bóng đá Vịt ngan, Lê Huỳnh Đức đã đi vào lịch sử bóng đá thành phố sông Hàn. Vâng, giữa cái gọi là "người Sài gòn rớm lệ" đó thì vẫn có một người khóc trong hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cuối tuần bóng tròn với nhiều dư vị để lại, bóng đá trời Tây vẫn giữ cái đẳng cấp của nó và bóng đá vùng trũng của trời ta cũng không kém cạnh khi một cổ động viên nhận xét:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(153, 0, 0);"&gt;"Một V-League rất giống với bóng đá Ngoại hạng Anh, năm nay người hâm mộ phải theo dõi đến loạt trận cuối cùng mới biết được người đi, kẻ ở. Một V-League đáng xem quá."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, Dự xin đuợc khép lại đôi dòng tản mạn với tình yêu bóng đá vẫn tinh khôi như ngày nào, dù cho trong muôn vàn hạt sạt của cái bóng đá vùng trũng Vịt ngan này, tôi vẫn tìm thấy những vẻ đẹp đáng yêu của bóng đá, chỉ cần vậy thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Quy nhơn - 17 tháng 08 năm 2009&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-4544157073951733562?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/4544157073951733562/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/tu-gut-i-san-pac-en-thien-truong-tu-sam.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4544157073951733562'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4544157073951733562'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/tu-gut-i-san-pac-en-thien-truong-tu-sam.html' title='&quot;Người Sài gòn đã rớm lệ&quot; và một &quot;người Sài gòn đặc biệt&quot;'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-4062904066011512530</id><published>2009-08-17T09:30:00.002+07:00</published><updated>2009-08-17T09:32:21.502+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Esky news'/><title type='text'>Chẳng có khoảng trời nào tươi sáng và trong sạch bằng đôi mắt trẻ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://esky-news.co.cc/index.php?showtopic=84"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 340px; height: 421px;" src="http://farm3.static.flickr.com/2476/3828824542_5be90df118_o.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://esky-news.co.cc/index.php?showtopic=84"&gt;&lt;br /&gt;Đọc bài viết...&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-4062904066011512530?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/4062904066011512530/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/chang-co-khoang-troi-nao-tuoi-sang-va.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4062904066011512530'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4062904066011512530'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/chang-co-khoang-troi-nao-tuoi-sang-va.html' title='Chẳng có khoảng trời nào tươi sáng và trong sạch bằng đôi mắt trẻ'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-1874588157085810663</id><published>2009-08-17T06:20:00.002+07:00</published><updated>2009-08-17T06:22:44.524+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><title type='text'>Có khi nắng khuya chưa lên mà một loài hoa chợt tím...</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thứ Năm, ngày 29 tháng 12, 2005  &lt;/span&gt;- một ngày hồi tôi còn là sinh viên :P&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cửa hàng sách, quyển "Hình như là ... tình yêu" của Hoàng Ngọc Tuấn giá 58 ngàn, một lý do để nó quay đi quay lại quầy sách này mà vẫn chưa mua được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một buổi chiều công viên, một buổi chiều chợt lạnh. Mặt hồ lấm tấm những giọt mưa phùn, hàng liễu vẫn rủ xanh quanh bờ hồ. Nó chợt nghe một câu hát, có lẽ từ một nơi xa lắm.&lt;br /&gt;"...Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em&lt;br /&gt;Có khi nắng khuya chưa lên mà một loài hoa chợt tím..."&lt;br /&gt;Nắng khuya? Hay thật! Nắng khuya là ánh trăng hay còn điều gì ẩn chứa trong thứ ánh sáng ấy? Nó chợt cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại một chiều ngồi nhìn mưa, nó thích vậy, bây giờ nó chỉ thích sống với những ký ức xa xôi, một người bạn cũng đã từng nói với nó như vậy.&lt;br /&gt;Tại sao lại là những ký ức xa xôi?&lt;br /&gt;Nó không biết, chỉ biết rằng nó cảm thấy bình yên, để nó vẫn là nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn 2k, đi xe buýt hay vào mạng?&lt;br /&gt;Một giây có thể thay đổi nhiều thứ đấy nhóc ạ - nó tự nhủ.&lt;br /&gt;Bài hát nó được tặng nhưng chưa được nghe, Imagine me without you. Bài hát làm nó ..., cũng chẳng biết nói sao nữa, nó cũng đâu tưởng tượng ra nó bây giờ.&lt;br /&gt;"...Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em&lt;br /&gt;Gió ơi gió ơi bay lên để bụi đường cay lòng mắt..."&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;Nắng khuya đã khuất cuối con đường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"...Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em&lt;br /&gt;Gót chân đôi khi đã mềm gọi buồn cho mình nhớ tên...."&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-1874588157085810663?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/1874588157085810663/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/co-khi-nang-khuya-chua-len-ma-mot-loai.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1874588157085810663'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1874588157085810663'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/co-khi-nang-khuya-chua-len-ma-mot-loai.html' title='Có khi nắng khuya chưa lên mà một loài hoa chợt tím...'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-2854376416510242448</id><published>2009-08-17T02:21:00.002+07:00</published><updated>2009-08-17T02:22:01.741+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Zen'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thiền'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Shaseki-Shu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Góp nhặt cát đá'/><title type='text'>Tim tôi như lửa cháy</title><content type='html'>&lt;strong class="bbc"&gt;&lt;/strong&gt;Soyen Shaku là vị thiền sư Nhật đầu tiên đến Hoa Kỳ dạy Thiền từng nói:"Tim tôi như lửa cháy nhưng mắt tôi lạnh như tro tàn". Ngài tự theo những giới luật mà chính mình đã thực hành suốt đời như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào buổi sáng trước khi thay quần áo, đốt hương và ngồi thiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi ngủ đúng giờ. Ăn cơm đúng bữa. Ăn vừa phải, không bao giờ ăn tới no.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếp khách với cung cách như ở nhà một mình.Ở một mình mà có cung cách như đang có khách&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú ý đến điều gì và nói điều gì phải thực hành điều đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi cơ hội đến k để nó trôi qua, nhưng cũng phải suy nghĩ kĩ trước khi hành động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không tiếc nuối quá khứ. Hướng về tương lai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy có lòng can đảm như một dũng sĩ và trái tim của một trẻ thơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi lần đi ngủ, ngủ như là giấc ngủ cuối cùng của đời mình. Khi thức dậy hãy rời chiếc giường ngay lập tức như vừa vứt đi đôi giày rách cũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu chú: Thiền sư Soyen Shaku (1859-1919) hay Hồng Nhạc Tông Diễn trụ trì Viên Giác Tự ở Kamakura là thầy của D.T.Suzuki (Linh Mộc Đại Chuyết, 1870-1966)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong class="bbc"&gt;Trích Góp nhặt cát đá - Shaseki - Shu&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-2854376416510242448?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/2854376416510242448/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/tim-toi-nhu-lua-chay.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2854376416510242448'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2854376416510242448'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/tim-toi-nhu-lua-chay.html' title='Tim tôi như lửa cháy'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-8406735431912018698</id><published>2009-08-15T17:59:00.002+07:00</published><updated>2009-08-15T18:05:24.382+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='uống bia'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><title type='text'>Uống bia</title><content type='html'>Tôi ra quán nhậu ngay bờ sông Ngang, một nhánh rẽ ngang của sông Hà Thanh - Bình Định gần nhà tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vẫn thường đến đây tầm 4h chiều để đợi hoàng hôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em tiếp viên: vẫn như cũ hả anh?&lt;br /&gt;Tôi: ừ, như cũ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như cũ ở đây là một đĩa đậu hũ chiên, 1 đĩa rau cải, 1 chai Sài gòn đỏ, món ưa thích của tôi hồi sinh viên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em tiếp viên: sao lúc nào anh cũng ngồi một mình vậy?&lt;br /&gt;Tôi: chứ em thấy anh đi mấy mình ????&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đợi khá lâu, giờ này khách đông, tôi thấy mấy em cứ bê đĩa gần tới bàn mình thì.... đi tiếp :(, làm mình hố mấy lần, quyết định là để ... bất ngờ chơi. Cuối cùng đậu và rau cũng đến nhưng khi tôi tưởng cái đĩa đó cho bàn khác, tôi cũng chả bực mình vì chờ lâu vì tôi cũng mải ngắm ánh hoàng hôn sắp tàn trên mặt sông và những con chim (k rõ tên) đang bị nhốt trong lồng chờ ngày lên... chảo. Dù sao món nhậu của mình cũng chay nên chả có gì áy náy cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn xong, uống xong thấy đầu phơi phới, ra phóng xe cũng phơi phới, hít cái gió mát lành của bờ sông. Một buổi chiều đẹp, mình cứ lải nhải bài hát If tomorrow never come, do you khow how much I love her....&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-8406735431912018698?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/8406735431912018698/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/uong-bia.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/8406735431912018698'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/8406735431912018698'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/uong-bia.html' title='Uống bia'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-1641078118984467320</id><published>2009-08-15T15:33:00.005+07:00</published><updated>2009-08-15T15:53:17.346+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>Mình làm thơ</title><content type='html'>Ôi trời, mình cũng biết làm thơ :)) . Nhân đọc bài trả lời của một bạn tại &lt;a style="font-weight: bold;" href="http://esky-news.co.cc/index.php?showtopic=72"&gt;đây&lt;/a&gt; , tự nhiên ngẫu hứng làm một đọan đối đáp, nick của bạn đó là ever lasting, tên giống một bản nhạc của Kenny G gợi cho mình một kỉ niệm buồn, thế là thơ tuôn :P&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng hỏi vì sao anh yêu em&lt;br /&gt;Khi ngày dài và đêm vắng&lt;br /&gt;Khi một mình trong ánh nắng&lt;br /&gt;Khi lẻ loi trong chiều tà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có bao giờ em biết vì sao&lt;br /&gt;Có bao giờ em đi tìm điều đó&lt;br /&gt;Có bao giờ em lắng nghe cơn gió&lt;br /&gt;Tiếng thì thầm từ nơi anh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có bao giờ em thấy lòng mình quạnh vắng&lt;br /&gt;Có bao giờ em trống trải giữa ban mai&lt;br /&gt;Và nếu như không còn có ngày mai&lt;br /&gt;Một bài hát anh vẫn nhớ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và nếu như không còn có ngày mai&lt;br /&gt;Đừng hỏi vì sao nữa em yêu nhé&lt;br /&gt;Vì những niềm hạnh phúc nhỏ bé&lt;br /&gt;Chỉ có thể ở ngày hôm nay mà thôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe &lt;strong class="bbc"&gt;&lt;a href="http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=gQrwqS-6PE" class="bbc_url" title="External link" rel="nofollow"&gt;If tomorrow never come&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt; do Ronan Keating trình bày.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-1641078118984467320?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/1641078118984467320/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/minh-lam-tho.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1641078118984467320'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1641078118984467320'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/minh-lam-tho.html' title='Mình làm thơ'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-2036150057721643580</id><published>2009-08-15T11:29:00.001+07:00</published><updated>2009-08-15T11:46:34.418+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Zen'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thiền'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Shaseki-Shu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Góp nhặt cát đá'/><title type='text'>Không nước, không trăng</title><content type='html'>Ni sư Chiyono học thiền dưới sự chỉ dẫn của thiền sư Bukko ở Engaku nhiều năm nhưng không có kết quả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng, trong một đêm trăng đi gánh nước, sư đang nhìn ánh trăng long lanh trong hai thùng nước thì chiếc đòn gánh tre bị gãy khiến nước trong thùng bị đổ hết. Đúng lúc đó sư chợt ngộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sư có làm bài thơ để bày tỏ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em class="bbc"&gt;Vì lối này ta cố giữ hai thùng nước,&lt;br /&gt;Cho đến khi đòn gánh tre yếu đuối gẫy.&lt;br /&gt;Cuối cùng khi thùng lật đáy.&lt;br /&gt;Chẳng còn nước trong thùng.&lt;br /&gt;Chẳng còn trăng trong nước.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong class="bbc"&gt;Trích Góp nhặt cát đá - Shaseki - Shu &lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-2036150057721643580?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/2036150057721643580/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/khong-nuoc-khong-trang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2036150057721643580'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2036150057721643580'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/khong-nuoc-khong-trang.html' title='Không nước, không trăng'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-1420917561998796249</id><published>2009-08-14T19:39:00.007+07:00</published><updated>2009-08-14T19:50:11.767+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Uống trà'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Dust in the wind'/><title type='text'>Uống trà</title><content type='html'>Lâu rồi không tự pha trà, tối nay ăn cơm xong, thắp huơng cho ông bà, tắt đèn, chỉ để lại ánh sáng trong cái bể cá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dập máy tính xuống, chỉ còn ánh sáng đèn modem và đèn nguồn máy, để nó tự chạy đi chạy lại bài Dust in the wind&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rửa bình trà cũ đầy bụi, nấu nước, nước sôi, rồi tráng ấm, rồi tráng trà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Que hương trên bàn thờ cũng đã cháy được một nửa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trà ấm nóng, mình uống đến ly thứ 3 vẫn thấy ấm nóng, là do ly cứ vơi mình lại rót thêm nên hơi ấm ở đáy ly vẫn còn hay do hơi ấm từ bình trà?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dust in the wind, all we are is dust in the wind, tất cả chúng ta đều chỉ là bụi trong gió, bài hát cứ ngân vang, ngân vang....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cố gắng để lòng thanh tịnh, không nghĩ vẩn vơ, chỉ nghĩ đến mình uống trà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Que hương cũng đã cháy hết.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-1420917561998796249?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/1420917561998796249/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/minh-uong-tra.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1420917561998796249'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1420917561998796249'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/minh-uong-tra.html' title='Uống trà'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-4100378559431123059</id><published>2009-08-13T22:39:00.002+07:00</published><updated>2010-04-15T11:51:12.619+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Zen'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thiền'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chris Prentiss'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trang Tử'/><title type='text'>Bạn tin như thế nào thì mọi chuyện sẽ xảy ra với bạn như thế ấy</title><content type='html'>Con người chân chính nhìn thấy những gì đôi mắt mình thấy, và không thêm thắt vào đó điều gì khác mà tự nó không có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người chân chính nghe những gì đôi tai nghe được và không dò tìm thêm những hàm ý hay ngụ ý do tưởng tượng mà ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người chân chính ... không quan tâm đến những ý nghĩa tiềm ẩn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong class="bbc"&gt;Trang Tử&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hành động dựa trên những gì bạn tin tưởng đã tạo ra những hoàn cảnh của chính cuộc đời bạn và những mức độ hạnh phúc mà bạn có được. Trong bộ phim What the Bleep do we know mang tính đột phá năm 2004 của tác giả, một nhà vật lý học, tiến sĩ Fred Allan Wolf, muốn nhắn nhủ: "&lt;strong class="bbc"&gt;Không có gì là ở bên ngòai kia, tồn tại độc lập với những gì diễn ra trong đầu bạn cả&lt;/strong&gt;".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy thử lấy câu chuyện này của Max làm ví dụ. Max làm chủ một tiệm bánh sandwich đang làm ăn phát đạt. Khách hàng hầu như luôn phải xếp hàng để chờ ăn ở cái quán nhỏ của ông ta. Ông ta thường biếu không đồ chua, khoai tây chiên và thỉnh thoảng cả nước ngọt nữa. Ngòai ra những cái bánh sandwich ở tiệm của ông luôn có tiếng là được kẹp nhiều thịt ở bên trong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một hôm, người con trai của ông ta ở một thành phố xa đến thăm. Hai cha con rất vui vẻ, nhưng khi sắp sửa ra về, người con trai nói với bố:"Từ lúc đến thăm và ở chơi với bố, con đã quan sát cách thức bố điều hành quán sandwich của bố và con phải nói cho bố biết rằng bố đã sai lầm khi biếu không cho khách hàng nhiều thứ như vậy. Tình hình kinh tế của đất nước đang sa sút. Người ta đang thất nghiệp nhiều và không có nhiều tiền để tiêu pha. Nếu bố không giảm bớt những thứ biếu không và làm sandwich nhỏ hơn một chút thì chẳng bao lâu nữa tiệm của bố cũng bị lỗ vốn mà thôi". Ông bố hơi bị bất ngờ nhưng cũng cảm ơn anh con trai và hứa sẽ xem xét lời khuyên của anh ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi người con trai đi rồi, ông Max làm theo lời khuyên của anh ta. Ông không miễn phí mấy món như trước đây nữa và giảm bớt chất lượng bánh sandwich. Chẳng mấy chốc, nhiều khách hàng không hài lòng với tiệm bánh và không đến ăn nữa. Lúc đó, ông Max viết thư cho con trai:"Con nói đúng. Nền kinh tế đất nước đang lụn bại và tiệm bánh của cha cũng đang bị ảnh hưởng".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình trạng kinh tế yếu kém mà người con trai ông chủ tiệm nhìn thấy quanh mình là có thật. Nhưng trước đó, mặc dù nền kinh tế đang xấu, ông Max vẫn làm ăn thành công trong tiệm bánh sandwich của mình. Ông ta không hề ý thức rằng thời buổi đang khó khăn, nhiều người đang thất nghiệp và tiền bạc khó kiếm. Ông ta buôn bán, đối xử với khách hàng một cách tốt bụng và ông ta gặt hái được kết quả do hành động của mình mang lại: chỉ toàn là chuyện tích cực và tốt đẹp. Nhưng sau khi con trai ông nói cho ông biết tình hình kinh tế của đất nước đang xấu, ông ta bắt đầu làm ăn dựa trên thông tin như vậy và kết quả là: một kinh nghiệm tiêu cực, lo âu và hẹp hòi trong cuộc sống, một kinh nghiệm mà ông ta tin rằng là do "&lt;strong class="bbc"&gt;ở ngòai kia&lt;/strong&gt;" gây ra. Có thực sự là do "&lt;strong class="bbc"&gt;ở ngòai kia&lt;/strong&gt;" gây ra không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu trả lời là chẳng bao giờ do "&lt;strong class="bbc"&gt;ngòai kia&lt;/strong&gt;" cả. Tất cả đều do ở "&lt;strong class="bbc"&gt;bên trong này&lt;/strong&gt;", ở bên trong bạn, có điều là bạn chưa khám phá ra thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đây là một ví dụ của riêng cá nhân tôi để chứng minh điều ta tin tưởng có ảnh hưởng mạnh mẽ như thế nào đến hành vi của chúng ta và những sự việc xảy ra trong cuộc sống của chúng ta. Khi còn trẻ, tôi thường xuyên nhận giấy phạt vì lái xe quá tốc độ cho phép và chuyện đó kéo dài cho đến khi tôi khá lớn tuổi . Thời gian đó, tôi đang sống ở California. Một hôm vào năm 1968, tôi nhận được giấy của Sở xe cơ giới tiểu bang California thông báo cho biết, nếu tôi bị phạt vì lái xe vượt quá tốc độ cho phép thêm một lần nữa , tôi sẽ bị treo bằng lái xe một năm. Họ cũng đề nghị tôi đến một văn phòng địa phương của Sở để gặp một trong những nhà tư vấn tâm lý của họ. Ở buổi gặp mặt, chuyên viên tư vấn nhận xét là tôi bị phạt nhiều lần quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi trả lời chống chế:"Mọi người ai cũng đều bị phạt vì lái xe quá tốc độ cả."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Điều đó không đúng đâu," - ông ta cho tôi biết. "Trung bình một người lái xe ở California bốn năm mới bị phạt một lần"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi rất ngạc nhiên. Tôi vẫn tưởng mọi người đều như tôi và đều bị phạt liên tục. Sau buổi gặp gỡ đó, tôi thôi không bị phạt nữa. &lt;strong class="bbc"&gt;Trước đó tôi đã có một định kiến tai hại và vì tôi tin như vậy nên mọi chuyện đã xảy ra đúng như thế&lt;/strong&gt;. Bạn tin như thế nào thì mọi chuyện xảy ra với bạn như thế ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn giống như thiết bị chuyển hướng đường ray tàu hỏa. Mỗi khi có sự việc gì xảy ra, bạn hướng hành động của mình theo đường ray tích cực hay tiêu cực. Cho dù sự việc xảy ra có làm tổn thương bạn hay làm bạn mất mát một điều gì đó thì bạn vẫn là người chủ động hướng nó đi vào một đường ray tích cực hay tiêu cực. Bạn quyết định kết quả tương lai của sự việc đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn đã bao giờ gặp một việc xảy ra với bạn mà thọat tiên thì có vẻ rất tồi tệ nhưng sau đó lại trở thành một việc rất tốt cho bạn chưa? Những việc mà nhiều ngày sau, nhiều tuần sau, hay thậm chí nhiều năm sau bạn mới nói: "Đó quả thật là chuyện tốt đẹp nhất đã có thể xảy đến với mình". Tôi đã đặt câu hỏi trên đây với nhiều người và ai cũng có thể nhớ được họ đã trải qua nhiều chuyện như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã đến lúc chúng ta nhìn các sự việc theo hướng tích cực đó. Phải tập nhìn thấy cái chân lý hoàn hảo trong từng tình huống. Hãy tập làm sao để nhận ra được chân lý đó ngay khi một sự việc xảy ra và bạn sẽ luôn được hạnh phúc. Bạn sẽ không phải mất nhiều thời gian để buồn phiền, than thở trước những tình huống mà rốt cuộc luôn luôn mang lại lợi ích cho mình.&lt;br /&gt;&lt;strong class="bbc"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trích Thiền và nghệ thuật hạnh phúc - Chris Prentiss&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài liên quan: &lt;a href="http://esky-news.co.cc/index.php?showtopic=35" class="bbc_url" title="External link" rel="nofollow"&gt;Thiền và nghệ thuật hạnh phúc&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-4100378559431123059?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/4100378559431123059/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/ban-tin-nhu-nao-thi-moi-chuyen-se-xay.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4100378559431123059'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4100378559431123059'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/ban-tin-nhu-nao-thi-moi-chuyen-se-xay.html' title='Bạn tin như thế nào thì mọi chuyện sẽ xảy ra với bạn như thế ấy'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-4066584505321556337</id><published>2009-08-12T02:22:00.004+07:00</published><updated>2009-08-12T02:29:50.941+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Zen'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hạnh phúc'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thiền'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='niềm tin'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chris Prentiss'/><title type='text'>Thiền và nghệ thuật hạnh phúc</title><content type='html'>Mình đã bới tung cái quầy sách Thiền ở Fahasa Quy nhơn để tìm được quyển sách tuyệt vời này.&lt;br /&gt;Em bán hàng đã search trong cơ sở dữ liệu của nhà sách và tìm thấy nhưng khi ra quầy sách vẫn không thể tìm thấy sách "bằng xương bằng thịt", gần 1 tiếng mò mãi không được, mình vẫn nghĩ "tôi sẽ tìm được, tôi sẽ tìm được" và cuối cùng.... hix, 8 quyển bé xíu bị khuất sau những quyển khổng lồ, nếu ai không kiên trì vào quầy đó tìm  thì sẽ ra về không quá 10 phút. Dù sao cũng thêm 1 lần trải nghiệm niềm tin ^.^. I will when I believe. Hình bìa có ông phật di lặc, nhìn đã thấy yêu rồi :P&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://images.vinabook.com/product/09/33808/_fill_280_33808.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 280px; height: 280px;" src="http://images.vinabook.com/product/09/33808/_fill_280_33808.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;“Có một con đường duy nhất đưa bạn đến hạnh phúc lâu dài. Con đường đó đơn giản chỉ là: Bạn hãy thấy hạnh phúc.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ bằng trải nghiệm từ chính cuộc đời của mình, Chris Prentiss muốn nhắn nhủ với mọi người rằng, dù ở bất kỳ hoàn cảnh khốn khó nào trong cuộc sống, thì bạn cũng có thể vượt qua được. Ngay từ khi còn nhỏ, Prentiss đã được mẹ ông – một người cầm đầu trong băng đản buôn bán xe hơi bị đánh cắp và buôn rượu lậu - nuôi dạy theo cách riêng của bà: Đó là đào tạo ông trở nên giống như bà. Hàng ngày, ông luôn được mẹ dạy rằng: “Đừng bao giờ nói thật, chỉ có đứa điên khùng mới nói thật. Nói thật chỉ khiến con thiệt thân mà thôi.” Thế rồi, Prentiss cũng trở thành một đứa trẻ ăn chuyên đi ăn cắp và lừa đảo người khác. Đến năm 25 tuổi, Prentiss mới tìm được ý nghĩa của cuộc đời và bắt đầu thay đổi con người hiện tại của mình. Và rồi ông đã làm được. Chính từ trải nghiệm cuộc đời mà Prentiss hiểu được rằng, những điều tốt đẹp có thể nảy sinh ra từ những thời kỳ gian nan khổ cực nhất nếu chúng ta duy trì được triết lý mạnh mẽ của riêng mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Pax, con trai của Prentiss, từ một thanh niên khoẻ mạnh vui vẻ đã trở thành người nghiện ma tuý. Anh ta đã trải qua rất nhiều những đợt cai nghiện ngắn ngày, dài ngày… rồi đến tất cả những nơi tốt cho việc cai nghiện, nhưng quá trình cai nghiện đó không thành công. Có lần, Pax suýt bị chôn sống vì đã đánh cắp heroin của một băng đản buôn bán ma tuý. Sau khi hứa sẽ trả tiền, Pax được tha và lần đó trở về, Pax vẫn thôi không ngừng hít heroin. Thời gian nghiện ngập cứ kéo dài cho đến một ngày, Pax tìm được nguyên nhân vì sao mình nghiện và từ đó, anh không còn dùng ma tuý nữa. Từ những trải nghiệm thiết thân của mình, anh đã cùng cha thành lập nên trung tâm cai nghiện Passages. Trung tâm của anh đã giúp cai nghiện thành công cho rất nhiều người. Từ những thành quả tốt đẹp đó, Pax luôn tâm niệm rằng, nếu cần 10 năm nữa để trải qua những cay đắng đó mà có được những việc làm tốt đẹp như hôm nay thì anh cũng sẵn sàng. Đó là những thời điểm tồi tệ nhất nhưng lại đem đến những điều tốt đẹp nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuốn sách Thiền và nghệ thuật hạnh phúc tập hợp những trải nghiệm hết sức thiết thân của tác giả sẽ giúp mọi người biết cách thích nghi với những thay đổi không thể tránh khỏi trong cuộc sống, làm sao để xử lý tress một cách lành mạnh và làm thế nào để nuôi dưỡng được hạnh phúc trong cuộc sống hàng ngày. Sự uyên bác nhẹ nhàng của cuốn sách sẽ chỉ cho bạn thấy làm thế noà để đưa ra những trải nghiệm đẹp đẽ vào trong cuộc sống của mình và tạo ra được một triết lý riêng giúp ta vượt qua bất cứ khó khăn nào.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-4066584505321556337?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/4066584505321556337/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/thien-va-nghe-thuat-hanh-phuc.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4066584505321556337'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4066584505321556337'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/thien-va-nghe-thuat-hanh-phuc.html' title='Thiền và nghệ thuật hạnh phúc'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-796072464209251172</id><published>2009-08-11T18:45:00.002+07:00</published><updated>2009-08-11T18:47:56.622+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><title type='text'>Tôi vừa đánh con cún của tôi</title><content type='html'>Tôi đã đánh con cún lớn 2 cái vào mặt vì nó cắn và giành ăn với con cún nhỏ :( . Nhưng tôi đã đau khi đánh nó, tôi k có cái quyền gì để làm như thế, tôi đã k kiềm chế được cơn giận dữ trong tôi và trút lên nó, tôi đã làm nó sợ hãi chỉ vì tôi ỷ vào cái thân xác to hơn nó. Tao xin lỗi mày cún ạ, tối nay tao mua cho mày gói bim bim.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-796072464209251172?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/796072464209251172/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/toi-vua-anh-con-cun-cua-toi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/796072464209251172'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/796072464209251172'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/toi-vua-anh-con-cun-cua-toi.html' title='Tôi vừa đánh con cún của tôi'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-3941859412823331919</id><published>2009-08-10T15:40:00.003+07:00</published><updated>2009-08-10T15:42:51.885+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hiền triết'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chân lý'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Minh triết trong đời sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thượng đế'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Nguyên Phong'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Darshani Deane'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ấn độ'/><title type='text'>Toàn thể vũ trụ chỉ là một sự phóng chiếu của tâm trí chúng ta</title><content type='html'>Chân lý cũng như ánh sáng mặt trời soi sáng cho tất cả mọi người không hề phân biệt. Bất cứ ai cũng có thể kinh nghiệm được chân lý nếu họ biết vượt ra khỏi giới hạn của tâm thức bình thường. Một khi họ đã chuyển tâm thức được thì mọi sự đều thay đổi ngay, khi mây mù đã tan thì ánh sáng mặt trời sáng tỏ, khi đã xé bỏ được màn vô minh thì chân lý tự nhiên biểu hiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khi đó người ta sẽ thấy hình ảnh Thượng Đế như thế nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Để tôi kể cho cô một câu chuyện sau: Một hiền triết xứ Ấn giảng rằng “Toàn thể vũ trụ chỉ là một sự phóng chiếu của tâm trí chúng ta”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đứa bé thấy vậy bèn hỏi “Nếu như vậy, một con ếch nhỏ ngồi ở đáy giếng cũng phóng chiếu trong tâm thức nó một hình ảnh của vũ trụ hay sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà hiền triết trả lời “Đúng vậy”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu bé liền nói: “Như thế con ếch có ý thức về sự hiện diện của Thượng Đế hay không?”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiền triết đáp: “Mọi sinh vật trong vũ trụ, dù bé nhỏ đến đâu cũng đều có sự khát khao quay về nguồn cội”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu bé thắc mắc “Như vậy một con ếch nhỏ nghĩ về Thượng Đế ra sao?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiền triết mỉm cười đáp: “Đối với một con ếch nhỏ thì Thượng Đế là một con ếch rất lớn”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong class="bbc"&gt;Trích Minh triết trong đời sống - Tác giả : Darshani Deane - Dịch giả: Nguyên Phong&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-3941859412823331919?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/3941859412823331919/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/chan-ly-cung-nhu-anh-sang-mat-troi-soi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3941859412823331919'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3941859412823331919'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/chan-ly-cung-nhu-anh-sang-mat-troi-soi.html' title='Toàn thể vũ trụ chỉ là một sự phóng chiếu của tâm trí chúng ta'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-1310458029659785937</id><published>2009-08-09T23:40:00.002+07:00</published><updated>2009-08-09T23:42:50.609+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Siêu cúp Anh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bóng đá'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Manchester United'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Chelsea'/><title type='text'>Siêu cúp Anh: Mờ ú và Chen sì</title><content type='html'>Bình luận của Tiamo trước và sau trận đấu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trước trận đấu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay zời màu.... xanh nên Gia cát dự đóan Chen sì thắng, the Blue champion  &lt;img src="http://esky-news.co.cc/public/style_emoticons/default/partytime.gif" class="bbc_emoticon" alt=":partytime:" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chia bùn cho fan của quỷ đỏ trước giờ bóng lăn hehe. An cê lốt ti sẽ giành danh hiệu đầu tiên ở xứ sương mù.  &lt;img src="http://esky-news.co.cc/public/style_emoticons/default/football.gif" class="bbc_emoticon" alt=":football:" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những bình lựng hay nhứt về trận đấu tại wem bờ lì sẽ được cập nhựt ngay sau trận đấu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ có thể là Gia cát dự há há   &lt;img src="http://esky-news.co.cc/public/style_emoticons/default/tungxen.gif" class="bbc_emoticon" alt=":tungxen:" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Sau trận đấu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Hự  &lt;img src="http://esky-news.co.cc/public/style_emoticons/default/cuoichemieng.gif" class="bbc_emoticon" alt=":cuoichemieng:" /&gt;  Đầu tiên là tự sướng phát, sao mà Dự dự đóan đúng thế không biết hự hự, làm chủ lô đề được rồi  &lt;img src="http://esky-news.co.cc/public/style_emoticons/default/v.gif" class="bbc_emoticon" alt=":v:" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình hình là trận đấu diễn ra hấp dẫn, Mờ ú vươn lên dẫn trước nhờ bàn thắng của Nà ní, nhưng tiếc thay cho cầu thủ này là anh ta phải rời sân sớm với cái tay ... chuẩn bị phải băng bột, một phút mặc niệm cho chàng trai người Bồ Đào Nha, theo dự... dự đóan thì anh chàng này phải ngồi dưỡng thương ít nhất 1 tháng &lt;img src="http://esky-news.co.cc/public/style_emoticons/default/cc_rip.gif" class="bbc_emoticon" alt=":cc_rip:" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình hình là phút 45 dự định về, nhưng thôi quyết định nán lại và k uổng tẹo nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự "xuất sắc" của thủ thành trẻ Ben fọt tơ bên phía mờ ú đã mang lại bàn thắng gỡ hòa cho Chen sì, với cú đấm bóng hụt hơi để rồi Cạc van hồ đánh đầu cận thành cân bằng tỉ số, Fọt tơ đã cho thấy "tiềm năng" bảo vệ khung gỗ của mình tốt đến mức nào &lt;img src="http://esky-news.co.cc/public/style_emoticons/default/botay.gif" class="bbc_emoticon" alt=":botay:" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một pha phản công nhạy bén của Chen sì, trong khi E vờ ra còn nằm ôm mặt bên phần sân Chen sì thì Lam pạt lại trống trải đối diện Ben fọt tờ, 2-1 hoàn toàn xứng đáng &lt;img src="http://esky-news.co.cc/public/style_emoticons/default/cool1.gif" class="bbc_emoticon" alt=":cool1:" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phút 90+2, dự định ra về, ấy mà vẫn nán lại, từ đường chuyền của lão tướng Rai ần, Ru ní thóat qua bô sing woa dứt điểm chéo góc, sau bàn thắng anh ta gào rất to, cơ bắp nổi cuồn cuộn, gân máu nổi lên như dây leo &lt;img src="http://esky-news.co.cc/public/style_emoticons/default/innocent.gif" class="bbc_emoticon" alt=":innocent:" /&gt; .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bàn thắng của rù ní đã thêm một chút mắm muối cho bữa tiệc tại wem bờ li vì đã đưa trận đấu đến loạt đấu súng cân não.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Man ú sút 3 phát trật 2 phát, trong khi đó 4 phát của Chen sì đều trúng đích, đặc biệt trong khi Chếch của Chen sì luôn đổ người đúng hướng thì ben fọt tơ k bay trúng hướng quả nào &lt;img src="http://esky-news.co.cc/public/style_emoticons/default/wallbash.gif" class="bbc_emoticon" alt=":wallbash:" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi điều bình lựng mừng mùa giải mới, tự sướng phát nữa sao mà dự.... đóan đúng thế  &lt;img src="http://esky-news.co.cc/public/style_emoticons/default/cool1.gif" class="bbc_emoticon" alt=":cool1:" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hẹn gặp lại tại các trận đấu sau!              &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-1310458029659785937?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/1310458029659785937/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/sieu-cup-anh-mo-u-va-chen-si.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1310458029659785937'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1310458029659785937'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/sieu-cup-anh-mo-u-va-chen-si.html' title='Siêu cúp Anh: Mờ ú và Chen sì'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-2049650849884174981</id><published>2009-08-06T12:38:00.003+07:00</published><updated>2009-08-12T19:02:03.718+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Vai diễn cuối cùng</title><content type='html'>&lt;div align="left"&gt;&lt;a href="http://farm4.static.flickr.com/3657/3671311628_db2828d199.jpg" class="bbc_url" title="External link" rel="nofollow"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em ông là giáo viên cấp 1 trường làng.&lt;br /&gt;Mỗi buổi chiều ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. ở đây, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên.&lt;br /&gt;Chú bé hồi hộp đợi. Đoàn tàu phủ đây bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé vụt đứng dậy háo hức đưa tay vẫy chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hành khách - mệt mỏi vì suốt một ngày trên đường- chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết.&lt;br /&gt;Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại. Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: "Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người."&lt;br /&gt;Hôm sau, người em thấy ông anh giở chiếc vali hoá trang của ông ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm lên tàu đi ngược lên ga trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu ông thầm nghĩ: " Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu..."&lt;br /&gt;Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi.&lt;br /&gt;Con tàu đi xa người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng tin ở cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trích sách Học làm người&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-2049650849884174981?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/2049650849884174981/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/vai-dien-cuoi-cung.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2049650849884174981'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2049650849884174981'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/vai-dien-cuoi-cung.html' title='Vai diễn cuối cùng'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-2880993281959503380</id><published>2009-08-04T08:16:00.003+07:00</published><updated>2009-08-07T10:55:47.627+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Do thái'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Esky news'/><title type='text'>Vì sao người Do Thái thông minh?</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://eskynews.byethost7.com/esky/index.php?showtopic=6"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 340px; height: 421px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3419/3786466455_8c134c9e40_o.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-2880993281959503380?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/2880993281959503380/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/vi-sao-nguoi-do-thai-thong-minh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2880993281959503380'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2880993281959503380'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/08/vi-sao-nguoi-do-thai-thong-minh.html' title='Vì sao người Do Thái thông minh?'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-150954447631959347</id><published>2009-07-28T19:05:00.013+07:00</published><updated>2009-07-28T19:41:58.173+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='VNPT'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cấm vận'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Unknown'/><title type='text'>Chính thức bị VNPT "cấm vận" :(</title><content type='html'>&lt;p align="left"&gt;&lt;a href="http://farm3.static.flickr.com/2439/3765664518_1dae44c813.jpg"&gt;&lt;img style="WIDTH: 500px; CURSOR: hand; HEIGHT: 203px" alt="" src="http://farm3.static.flickr.com/2439/3765664518_1dae44c813.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="left"&gt;Từ hôm nay 28/07/2009, điểm truy cập Internet của Tiamo không thể truy cập Blogspot được nữa, mình đang viết bài này bằng các vượt tường lửa, "Robinson" của blog này vẫn sẽ kết nối với các bạn, tôi vẫn sẽ thả những chai thư rong ruổi biển khơi. Entry này cũng chia sẻ cùng với những ai đang bị VNPT "cấm vận" như mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gửi anh em trên blogspot, we are connecting :D. Không gì có thể ngăn cái hòn đảo Tiamo này kết nối với thế giới. Chúc anh em tiếp tục có nhiều bài viết hay. ^.^&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gửi Unknown, tôi sẽ vẫn kết nối với bạn dù chỉ trong "hư vô". Cảm ơn bạn vẫn ghé thăm hoang đảo này. Chúc bạn sức khỏe.&lt;/p&gt;&lt;p align="left"&gt;Từ ngày muốn vào X-cà (X-cafevn.org) nên mới phải dùng thằng vượt tường lửa Untrasufl, mà nó thì bắt dùng IE &gt;.&lt;, giờ đến em blog thân yêu cũng phải dùng IE, chúa ơi &gt;.&lt; &lt;p align="left"&gt;Anti IE &gt;.&lt; &lt;p align="left"&gt;Ôi cáo lửa (Firefox), thời oanh liệt nay còn đâu :( &lt;p align="left"&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-150954447631959347?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/150954447631959347/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/chinh-thuc-bi-vnpt-cam-van.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/150954447631959347'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/150954447631959347'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/chinh-thuc-bi-vnpt-cam-van.html' title='Chính thức bị VNPT &quot;cấm vận&quot; :('/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2439/3765664518_1dae44c813_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-970095318431390936</id><published>2009-07-26T23:59:00.002+07:00</published><updated>2009-07-27T00:03:49.691+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Unknown'/><title type='text'>Tôi đợi bạn Unknown ạ</title><content type='html'>Tôi không hiểu sao tôi lại đợi bạn. Nhưng cả ngày nay tôi lọ mọ vào cái blog của mình cũng để xem có Unknown không. Một khoảng trống và lạnh, bởi vì cuộc sống lúc này của tôi là như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không hiểu mình đợi gì trước cái màn hình trắng nữa. Tôi không muốn đặt một cái bẫy nào ở blog này như đề nghị của một Unknown, bạn giống như bóng ma trong nhà hát vậy (The Phantom in opera).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12h đêm, một thời khắc, tôi nghĩ bạn Unknown đã ngủ, chúc bạn một đêm tốt lành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi giống như đang lạc trên hoang đảo, hàng ngày nhìn ra những con sóng và mong chờ đâu đó một chiếc thuyền, Robinson đã có Friday và Blog này có Unknown.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hẹn gặp lại bạn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiamo&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-970095318431390936?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/970095318431390936/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/toi-oi-ban-unknown.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/970095318431390936'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/970095318431390936'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/toi-oi-ban-unknown.html' title='Tôi đợi bạn Unknown ạ'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-6621441321350326997</id><published>2009-07-25T17:46:00.002+07:00</published><updated>2009-07-26T13:34:47.637+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Inspiration'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thubten Chodron'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Làm gì với cơn giận?</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://esky.freeforum.me.uk/forum-f29/topic-t859.htm"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 340px; height: 421px;" src="http://farm3.static.flickr.com/2513/3754768092_a820b3548f_o.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-6621441321350326997?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/6621441321350326997/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/blog-post_25.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6621441321350326997'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6621441321350326997'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/blog-post_25.html' title='Làm gì với cơn giận?'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-5077340722791534807</id><published>2009-07-23T21:59:00.015+07:00</published><updated>2009-07-24T00:55:51.820+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đêm giữa ban ngày'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Vũ Thư Hiên'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Cô đơn trên mạng'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Unknown'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng một góc trời'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tự do'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='JannuszLeon Wisniewski'/><title type='text'>Cô đơn trên mạng</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Smijy6654lI/AAAAAAAAAGY/bFddWU43CTs/s1600-h/Blogger_Kid_by_tababongchi1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 241px; height: 241px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Smijy6654lI/AAAAAAAAAGY/bFddWU43CTs/s320/Blogger_Kid_by_tababongchi1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5361715451589681746" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Một buổi tối như bao tối, khác một cái là khung quick comment có cái mới, một ....&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Unknown&lt;/span&gt; mới, chợt thở dài ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;[Unknown]&lt;br /&gt;Chào buổi tối bạn nha&lt;br /&gt;Unknown 7/23 Delete this post Reply&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[Unknown]&lt;br /&gt;Chào buổi tối, rất vui vì biết bạn.:)&lt;br /&gt;Unknown 7/23 Delete this post Reply&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[Ti amo]&lt;br /&gt;Vâng, chào buổi tối bạn, mình cũng rất vui được "biết" bạn. Nhưng bạn ơi, bạn vui lòng lần sau để lại chút dấu vết được k? đại loại như 1 cái link hay nick gì đó, giờ bạn biết mình còn mình nhìn bạn như nhìn một khoảng trời vô tận vậy...&lt;br /&gt;Ti amo 7/23 Delete this post Reply&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy đấy, cũng hi vọng Unknown ở trên và dưới là 2 người để cái cõi blog này đỡ ... lẻ loi. Chứ cứ "riêng một góc trời" hòai thì chán lắm, bạn Unknown gì gì đó ạ :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợt nhớ đến tiểu thuyết &lt;a href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nmn3n2n0n31n343tq83a3q3m3237nvn"&gt;Cô đơn trên mạng&lt;/a&gt; của JannuszLeon Wisniewski đọc năm 19 tuổi. Một nỗi buồn vu vơ từ cái ngày biết internet là gì, cảm giác im lặng trống rỗng từ những dòng chữ, như nhìn vào một đường hầm không có ánh sáng vậy. Có lẽ đang phiêu, mà cũng phiêu thật, mình vừa đọc &lt;a href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n4nqntn31n343tq83a3q3m3237nnn2n"&gt;Chapter 33&lt;/a&gt; của tiểu thuyết &lt;a href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n4nqntn31n343tq83a3q3m3237nvn"&gt;Đêm giữa ban ngày&lt;/a&gt; của nhà văn &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/V%C5%A9_Th%C6%B0_Hi%C3%AAn"&gt;Vũ Thư Hiên&lt;/a&gt; nói về một tù nhân và cuộc sống của anh ta với người bạn tù đặc biệt - một con cóc - và trải nghiệm cảm giác đi tìm "tự do" của nhân vật... Dường như tôi thấy mình trong đó...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọan kết của chương 33 khép lại:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Bằng sự ra đi của nó Arlequin chứng minh điều ngược lại &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;: tự do nằm trong phạm trù bản năng&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-5077340722791534807?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/5077340722791534807/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/co-on-tren-mang.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5077340722791534807'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5077340722791534807'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/co-on-tren-mang.html' title='Cô đơn trên mạng'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Smijy6654lI/AAAAAAAAAGY/bFddWU43CTs/s72-c/Blogger_Kid_by_tababongchi1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-1364784582383211121</id><published>2009-07-22T08:00:00.001+07:00</published><updated>2009-07-22T14:46:40.699+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Phật giáo'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Sự tồn tại quan trọng hơn phương tiện tồn tại</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://esky.freeforum.me.uk/forum-f29/topic-t856.htm"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 340px; height: 421px;" src="http://farm3.static.flickr.com/2519/3744749960_a10360942f_o.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-1364784582383211121?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/1364784582383211121/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/su-ton-tai-quan-trong-hon-phuong-tien.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1364784582383211121'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1364784582383211121'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/su-ton-tai-quan-trong-hon-phuong-tien.html' title='Sự tồn tại quan trọng hơn phương tiện tồn tại'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-4927655338719393590</id><published>2009-07-22T06:01:00.004+07:00</published><updated>2009-07-22T06:10:49.984+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Daily motivation'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Pauxtopsky'/><title type='text'>Tôi đã nhìn thế giới chung quanh qua tấm lăng kính trong suốt của thơ</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SmZJRzEkqkI/AAAAAAAAAGA/WSfwpbCebHY/s1600-h/paustovsky.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 236px; height: 186px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SmZJRzEkqkI/AAAAAAAAAGA/WSfwpbCebHY/s320/paustovsky.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5361052976547146306" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;"Tôi đã nhìn thế giới chung quanh qua tấm lăng kính trong suốt của thơ.... Tôi biết rằng thơ - đó là cộc sống được thể hiện ở dạng hoàn thiện nhất, là thế giới mở ra trong tất cả chiều sâu mà cặp mắt dửng dưng lười nhác không thể nào bao quát được"&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;K. Pauxtopsky&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-4927655338719393590?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/4927655338719393590/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/toi-nhin-gioi-chung-quanh-qua-tam-lang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4927655338719393590'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4927655338719393590'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/toi-nhin-gioi-chung-quanh-qua-tam-lang.html' title='Tôi đã nhìn thế giới chung quanh qua tấm lăng kính trong suốt của thơ'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SmZJRzEkqkI/AAAAAAAAAGA/WSfwpbCebHY/s72-c/paustovsky.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-3172542925058939100</id><published>2009-07-19T21:19:00.007+07:00</published><updated>2009-09-04T10:05:25.634+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><title type='text'>Giờ đây ở phía cuối con đường, tôi vẫn tìm kiếm tình yêu</title><content type='html'>Ai là người đã bảo tôi rằng&lt;br /&gt;Nơi cuối con đường ấy có tình yêu&lt;br /&gt;Tình yêu mà em không hề biết&lt;br /&gt;Phải chăng đấy là lời của gió&lt;br /&gt;Hay những lời đồn thổi&lt;br /&gt;Giá như em có thể ở bên tôi&lt;br /&gt;Ở bên tôi mà không hề biết đến tình yêu&lt;br /&gt;Tôi đã mơ thấy&lt;br /&gt;Giờ đây tôi ở bên em&lt;br /&gt;Cho đến cuối cuộc đời&lt;br /&gt;Vậy mà…&lt;br /&gt;Giờ đây ở phía cuối con đường&lt;br /&gt;Tôi vẫn tìm kiếm tình yêu&lt;br /&gt;Còn em&lt;br /&gt;Em đã biến mất theo làn mưa&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-3172542925058939100?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/3172542925058939100/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/gio-ay-o-phia-cuoi-con-uong-toi-van-tim.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3172542925058939100'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3172542925058939100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/gio-ay-o-phia-cuoi-con-uong-toi-van-tim.html' title='Giờ đây ở phía cuối con đường, tôi vẫn tìm kiếm tình yêu'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-8297734870282590245</id><published>2009-07-19T20:41:00.003+07:00</published><updated>2009-07-23T22:33:03.217+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The wall'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Giọt đắng....</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SmMmPzqZnqI/AAAAAAAAAFw/R1aG3-INK_o/s1600-h/somewhere_by_nox_moonLover.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 222px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SmMmPzqZnqI/AAAAAAAAAFw/R1aG3-INK_o/s320/somewhere_by_nox_moonLover.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5360170034508963490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trong cơn mưa nhớ em ngày đó đam mê&lt;br /&gt;Đếm chiếc lá xoay xoay rớt bên thềm vắng&lt;br /&gt;Nghe tí tách ly cafe đắng ru hồn lênh đênh miền dĩ vãng.&lt;br /&gt;Xa em giọt đắng anh bỗng thành quen&lt;br /&gt;Rồi cứ mỗi sáng, anh ngồi bên ly cà phê&lt;br /&gt;Hồi ức rõ nét bên em như ban đầu&lt;br /&gt;Từng giọt đắng ướt nhòa ngày xa&lt;br /&gt;Nhưng vì con tim còn ước muốn&lt;br /&gt;Xa em giọt đắng anh bỗng thành quen&lt;br /&gt;Và để giọt đắng cho anh gần em&lt;br /&gt;Xa em giọt đắng anh uống trọn để thấy em mỗi ngày&lt;br /&gt;Dù anh biết mỗi giọt đắng sẽ mang niềm đau&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-8297734870282590245?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/8297734870282590245/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/giot-ang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/8297734870282590245'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/8297734870282590245'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/giot-ang.html' title='Giọt đắng....'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SmMmPzqZnqI/AAAAAAAAAFw/R1aG3-INK_o/s72-c/somewhere_by_nox_moonLover.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-7076468046612630203</id><published>2009-07-17T14:29:00.003+07:00</published><updated>2009-07-17T14:30:56.024+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Abraham Lincoln'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Daily motivation'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'></title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SmAoar5FgbI/AAAAAAAAAFo/YUNnU8o5jzQ/s1600-h/pres_lincoln_01.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 144px; height: 186px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SmAoar5FgbI/AAAAAAAAAFo/YUNnU8o5jzQ/s320/pres_lincoln_01.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5359327995494760882" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="line-height: 150%;font-family:Arial;font-size:10pt;"  &gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt; &lt;p style="text-align: justify; line-height: 150%;" class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="line-height: 150%;font-family:Arial;font-size:10pt;"  &gt;“Không gì trong thế giới này là không thể &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: justify; line-height: 150%;" class="MsoNormal"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="line-height: 150%;font-family:Arial;font-size:10pt;"  &gt;đối với một trái tim luôn sẵn sàng” &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-top: 6pt; text-align: justify; line-height: 150%;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;font-family:Arial;font-size:10pt;"  &gt;&lt;span&gt;                                               &lt;/span&gt;Abraham Lincoln &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-7076468046612630203?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/7076468046612630203/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/khong-gi-trong-gioi-nay-la-khong-oi-voi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/7076468046612630203'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/7076468046612630203'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/khong-gi-trong-gioi-nay-la-khong-oi-voi.html' title=''/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/SmAoar5FgbI/AAAAAAAAAFo/YUNnU8o5jzQ/s72-c/pres_lincoln_01.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-863345408577955779</id><published>2009-07-16T19:54:00.003+07:00</published><updated>2009-08-12T19:04:18.062+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Connie talbot'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thiên thần'/><title type='text'>Connie talbot</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://esky.freeforum.me.uk/forum-f29/topic-t848.htm"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 340px; height: 421px;" src="http://farm3.static.flickr.com/2514/3726652390_e51a07d00e_o.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://esky.freeforum.me.uk/forum-f29/topic-t848.htm"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-863345408577955779?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/863345408577955779/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/blog-post.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/863345408577955779'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/863345408577955779'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/blog-post.html' title='Connie talbot'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-6799309678806793038</id><published>2009-07-15T13:07:00.003+07:00</published><updated>2009-07-15T13:18:03.409+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Daily motivation'/><title type='text'>Những khoảnh khắc bạn sống thực sự là những lúc bạn làm điều gì đó bằng tình yêu</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sl10XFFZklI/AAAAAAAAAE4/HJHe2LX3XPU/s1600-h/This_is_Love_by_eXcer.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 150px; height: 117px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sl10XFFZklI/AAAAAAAAAE4/HJHe2LX3XPU/s320/This_is_Love_by_eXcer.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5358567071491396178" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="postbody"  style="font-size:85%;"&gt;“Hãy nhìn lại cuộc đời mình trong những giờ phút kiên gan chống chọi với nghịch cảnh, bạn sẽ thấy rằng: những khoảnh khắc bạn sống thực sự là những lúc bạn làm điều gì đó bằng tình yêu”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;strong&gt;Henry Drummond&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="postbody"  style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-6799309678806793038?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/6799309678806793038/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/nhung-khoanh-khac-ban-song-thuc-su-la.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6799309678806793038'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6799309678806793038'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/07/nhung-khoanh-khac-ban-song-thuc-su-la.html' title='Những khoảnh khắc bạn sống thực sự là những lúc bạn làm điều gì đó bằng tình yêu'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sl10XFFZklI/AAAAAAAAAE4/HJHe2LX3XPU/s72-c/This_is_Love_by_eXcer.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-433058094701914750</id><published>2009-06-29T21:12:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T15:20:13.104+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vai diễn cuối cùng'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Vai diễn cuối cùng</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm4.static.flickr.com/3657/3671311628_db2828d199.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 340px; height: 421px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3657/3671311628_db2828d199.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em ông là giáo viên cấp 1 trường làng.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="postbody"&gt;Mỗi buổi chiều ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. ở đây, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên.&lt;br /&gt;Chú bé hồi hộp đợi. Đoàn tàu phủ đây bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé vụt đứng dậy háo hức đưa tay vẫy chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hành khách - mệt mỏi vì suốt một ngày trên đường- chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết.&lt;br /&gt;Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại. Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: "Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người."&lt;br /&gt;Hôm sau, người em thấy ông anh giở chiếc vali hoá trang của ông ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm lên tàu đi ngược lên ga trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu ông thầm nghĩ: " Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu..."&lt;br /&gt;Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi.&lt;br /&gt;Con tàu đi xa người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng tin ở cuộc đời.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-433058094701914750?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/433058094701914750/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/06/vai-dien-cuoi-cung.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/433058094701914750'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/433058094701914750'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/06/vai-dien-cuoi-cung.html' title='Vai diễn cuối cùng'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3657/3671311628_db2828d199_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-6646993835159201577</id><published>2009-06-15T12:31:00.003+07:00</published><updated>2009-07-23T22:31:52.749+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Riêng tư'/><title type='text'>Cảm ơn chiếc điện thoại</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://srv0110-05.oak1.imeem.com/g/p/5ecb2c998f5ba0830c22be23181d4520_raw.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 340px; height: 421px;" src="http://srv0110-05.oak1.imeem.com/g/p/5ecb2c998f5ba0830c22be23181d4520_raw.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;strong&gt;Bài viết của mình năm 2006 đúng mùa WC &lt;img title="Very Happy" src="http://esky.freeforum.me.uk/users/45/85/82/smiles/949999.gif" alt="Very Happy" smilieid="1" /&gt;, mới tìm lại được qua.... google&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngồi một mình trong 4 bức tường cùng với một bóng đen, bóng đen của tôi. Tôi đã có những ngày nghỉ bình yên trong căn phòng này. Tiếng ếch kêu vọng lại từ những bãi lầy ngòai xa, còn ở đây thì muỗi bay vù vù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi liên lạc với thế giới qua chiếc điện thoại của mình, đối với tôi những thiết bị không dây là cả một sự kì diệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở về với những năm tháng tuổi thơ, có lần tôi năn nỉ chú mình – ông làm trong bưu điện – một bộ tít tè, cái hệ thống truyền tín hiệu mót nhưng đáng buồn, ngay cả cái đồ thanh lý của bưu điện cũng không thể đến tay tôi. Tôi và người bạn của mình đã dùng hai sợi dây xanh đỏ thông qua nhà hai đứa để thay cho những dấu tít tè đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã có những đêm kết nối điện thoại từ căn phòng kín này, cái USB và chiếc loa chế từ cái radio cũ đang chơi bản Serenade nhè nhẹ. Tôi gọi điện về phố biển Quy Nhơn, một cô bé đã thức cùng tôi suốt đêm chỉ để nói chuyện, để nói những điều khiến người ta không muốn cúp máy. Tôi đã nói về mẹ, gia đình và tuổi thơ đủ màu của mình. Tôi tin chỉ có một cuộc điện thoại 700 cây số đó trong đêm, một ý nghĩ thú vị vì tôi đang ở một chốn khỉ ho cò gáy cách “Sài thành” 30 km.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thích chốn này vì không gian yên tĩnh và café thì cực rẻ. Có hôm tôi làm đến ba cữ, mùa Worldcup mà, trái tim tôi không ngồi trước tivi mà đã đáp chuyến bay đến Đức cách đây một tuần rồi. Có lẽ lúc này nó đang lang thang trên một con phố ở Berlin, uống một vại bia và hò reo với bất kỳ một cổ động viên xinh đẹp nào đó “Time to make friends!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật đáng buồn, khổ chủ của nó phải chôn thân xác trong 4 bức tường kín này vì mùa thi sắp đến, muộn hơn rất nhiều khi tôi còn là một cậu học trò. Hoa phượng nở rộ chỉ gợi lại những hòai niệm, những day dứt khôn nguôi về mối tình thời áo trắng, về nụ hôn đâu dưới bóng nhà thờ. Tất cả đều thật đẹp, lung linh và huyền ảo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xa rồi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếng thở dài chẳng khác gì những giọt cafe phin lặng lẽ như thể bạn có thể nghe rõ tiếng tí tách của nó, tôi có cảm giác café như sự ngưng lặng của thời gian trong màu đen huyền ảo của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Reng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Alo!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc này đã 2h sáng, một khoảng lặng đến từ cái thiết bị không dây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Anh 2 chưa ngủ àh?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-ừ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Đợi út hay đợi bóng đá vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Cả hai!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Vậy xin hỏi anh 2 bây giờ bao nhiêu kí rùi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-5 chục&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Trời đất! 2 làm em xỉu đó!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã lâu lắm rồi tôi không được nghe giọng nó, cô em bé bỏng của tôi, nó ở Gia lai, một huyện nghèo, nhưng ý chí của nó khiến tôi khâm phục. Một niềm tự hào của tôi khi nói về những cô em gái. Một lời hẹn đến mảnh đất Tây Nguyên của cô bé mùa hè này, nhất định là tôi sẽ phải đến đó, vùng đất trong giấc mơ của tôi, như một câu hát vang vọng từ núi rừng, từ những con đường đất đỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;……………………&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tút tút!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Vũ àh! Một giọng con gái Hà nội vang lên nhỏ nhẹ - Sụyt! Bố tớ đang xem bóng, lát nữa ấy gọi lại cho tớ nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cúp máy, tôi không để ý là mấy giờ nữa hình như sắp hết trận đấu lúc 2h.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái thiết bị không dây của tôi đã đi được 1800km, trên một con phố thủ đô, phố Trần Hưng Đạo. Tôi không nhớ tôi đã từng đi qua nhà bạn chưa, cái này tôi chưa gặp bạn. Bên ô cửa sổ- cô ấy miêu tả vậy – một cô gái đang nghịch mấy tờ báo và chiếc điện thoại để gọi cho “chiếc dép đi lạc”. Nguyệt Minh là cô giáo mầm non tương lai, tôi thấy ấm lòng mỗi khi nghe cô ấy miêu tả những đứa trẻ trong trường mẫu giáo mà cô thực tập, tình yêu trẻ đã giúp Minh vững tin trên con đường của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Vũ àh! Ấy có khỏe không vậy? Hà nội vừa mưa xong. Mấy hôm nay trời nóng kinh khủng!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Hì hì! Ấy thấy giọng nói bây giờ của tớ thế nào? – Tôi tò mò.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Bí mật!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Vì sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Vì không được tò mò! Đó là điều không tốt !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Thế đến khi tớ gặp ấy tháng tám này thì sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Lại tò mò rùi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời hẹn thuở nhỏ của chúng tôi là mùa đông cơ, một ngày lạnh để 2 đứa đi ăn đồ nóng. Để tận hưởng cái run run giữa phố phường Hà nội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ấy vẫn như xưa, gầy gò như tôi và những nỗi buồn luôn đọng trên đôi mắt, những trăn trở về cuộc sống. Cái nickname cũng thật đáng yêu Carameomeo mà tôi hay gọi là Carem con mèo vì tụi tôi đều tuổi mão cả. Còn một con mèo nữa trong nhóm carameomeo nhưng có lẽ giờ này bạn ấy khò rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặt trời phương nam ló dạng, tôi hỏi cô bé ở phố biển:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Ở Quy Nhơn, mặt trời mọc chưa vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Em không biết! Nhưng hình như ông chủ nhà dậy đi tập thể dục rồi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và sau một đêm lăn lộn cùng bài vở và trái bóng, tôi ngủ lúc nào không hay. 4 bức tường lại trở về sự tĩnh lặng và bản Serenade vang lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;……………………&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tỉnh dậy, tôi mơ màng: Mấy giờ rồi nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ánh mắt nàng MONA LISA trên bìa quyển Mật mã Da vinci nhìn tôi, có vẻ như cô ta đang mỉa mai vì đồng hồ đã điểm 11 giờ trưa. Tôi đã đọc cả 2 bản của quyển Da vinci code của NXB Văn hóa thông tin và thật sự bản hiệu đính của dịch giả Dương Tường làm tôi thỏa mãn với 90K bỏ ra. Tôi nghĩ đến SILAS, gã bạch tạng cuồng tín trong tác phẩm và cuộc đời hắn. Jesus là một người trần tục nhưng mỉa mai thay, những niềm tin vào ông ta lại mang đến những điều kì diệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Ta là một bóng ma!” – SILAS nói, phải, dường như hắn trong suốt. Đó là điều duy nhất ám ảnh tôi trong 4 bức tường này, tôi nhìn bóng đen của mình và độc thoại. Có vẻ như cái bóng đen đó “trong sạch” hơn tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Có tội lỗi và có thiên thần”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Con người sinh ra vốn bất toàn và để làm những điều lầm lỗi. Nó đẹp vì nó bất tòan, nó đáng yêu vì nó luôn luôn lầm lỗi. Vậy thì cứ yêu mà đừng tuyệt vọng!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là tiếng hát rong của người có cái tên Trịnh Công Sơn. Tôi khắc sâu những dòng chứ hiếm hoi tôi có được từ con người này. Đôi khi với tôi, đó là sự tự an ủi, hoặc tệ hơn nó là một cách tôi biện hộ cho tất cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày Trịnh mất, tôi còn nhớ mấy dòng thơ người ta viết tặng người:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“…Chấp nhận cô đơn là cao hơn cô đơn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dám tuyệt vọng là mạnh hơn tuyệt vọng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xem cái chết như một phần sự sống&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát bụi là anh, cát bụi là tôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát bụi là ta nên cát bụi tuyệt vời…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ… tôi đã là một bóng ma trong cuộc đời mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;……………………&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái tài khoản mobiphone còn 318 đồng và tôi quyết định vào mạng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Anh dang o dau the?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-O tren dien thoai!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Ua? Truy cap tu dien thoại ah, sang du?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Sang gi. Con 318 dong nen vao mang de co bi tru tien ve zero thi cung khong tiec.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Khon te!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình như được 30 phút thì tổng đài ngắt mạng, dù sao thì tôi cũng đã kết nối và ít ra ở đây internet vẫn hiện diện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;…………..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mưa! Mọi thứ mờ đi, tôi nhìn ra cửa sổ nơi có con đường đất và một cây trứng cá rợp bóng. Ngày ấy, khi gia đình tôi sống tạm bợ trong một căn nhà trọ, ba tôi cũng trồng một cây trứng cá. Giờ thì ông đang xây một ngôi nhà mới và lần đầu tiên trong đời tôi sẽ có một căn phòng riêng, nó sẽ thỏai mái hơn cái gác xép tổ quạ trước kia nhiều nhưng dù sao tôi vẫn nhớ căn nhà tuổi thơ nay không còn nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dột rồi! Khỉ thật!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một quyển sách của tôi bị ướt, vội vàng gom đồ vào túi ni lông, một cái chậu sẵn sàng và sau đó là tiếng lộp bộp trong căn phòng, không hiểu sao tôi lại thấy đỡ cô đơn trong cơn mưa này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tút tút – một tin nhắn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Lay troi dung mua, em so ma”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Cai con be nay, khong co ma chi co trom thoi!!!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nghĩ là ngày mai sẽ trở về lại trường, tôi nhớ kí túc xá, những người bạn, cái sân bóng và cả căn tin nữa. Ít ra thì đến lúc đói, tôi không phải tự nấu ăn như ở đây, mất quá nhiều thời gian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Reng!!! Một bản nhạc chuông lạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số 056, àh từ Bình Định đây mà, có thể là từ một trạm điện thoại công cộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-ALO ! 2 àh! – một giọng nói không thể nhầm lẫn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Ờ ờ, từ từ, gì mà vội vàng vậy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Em thi được 43 điểm 2 ạ, huhu, vì môn tóan 5 rưỡi mà…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Mà bằng 1 chữ thành bằng 2 chữ chứ gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Huhu, bùn chít được nhưng mà không sao vì anh 2 năm ngóai cũng bị môn Sử chứ bộ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Nè nè, đừng có biện hộ nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-2 đang làm gì đó?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Ngồi trong 4 bức tường và đang đói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Nè nè, đừng nói với út là 2 đang ở kí túc xá nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Ờ, 2 đang cách trường 30 cây, một nơi có điện, nước, tivi nhưng không có internet!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Oh my god! Mà thôi út phải đi đây, 2 giữ sức khỏe nha, iu hai nhìu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tích tích, tôi nhấn bàn phím cái thiết bị không dây&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Mai mo mail nhe!” send to Bittuot&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Gui truyen cho em he?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“K! Vai dong nhat ky nhung ngay trong 4 buc tuong nay”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;…..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi viết những dòng này cùng với lời cảm ơn tha thiết dành cho chiếc điện thoại – một thiết bị không dây tuyệt vời!&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-6646993835159201577?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/6646993835159201577/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/06/blog-post.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6646993835159201577'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/6646993835159201577'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/06/blog-post.html' title='Cảm ơn chiếc điện thoại'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-2328950563296172532</id><published>2009-06-13T13:55:00.003+07:00</published><updated>2009-07-15T14:55:03.007+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='og mandino'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Tôi sẽ sống ngày hôm nay như là ngày cuối cùng của đời tôi</title><content type='html'>&lt;span class="postbody"&gt;&lt;div style="margin: auto; text-align: center; width: 100%;"&gt;&lt;a href="http://esky.freeforum.me.uk/forum-f29/topic-t774.htm"&gt;&lt;img src="http://srv0110-07.oak1.imeem.com/g/p/3ad4a538633ed5600ddf4769d569fc92_raw.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;Trích cuộn da thứ năm - Người bán hàng vĩ đại nhất thế giới - Og Mandino&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tôi sẽ sống với cái ngày này như là ngày cuối cùng của đời tôi. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tôi sẽ làm gì với cái ngày quí giá còn lại này của mình? Đầu tiên tôi sẽ niêm chặt nắp bình đời sống này lại để không còn phải rơi vãi phí phạm một giọt nào; Tôi sẽ không hoài phí một khoảnh khắc nào cho sự than vãn, thất bại và khổ não của ngày hôm qua và vì vậy tôi sẽ không bỏ phí bất cứ một vận may nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cát có thể nào chảy ngược lên trong đồng hồ? Có thể nào mặt trời lại lặn khi đang mọc hay lại mọc khi đang lặn? Có thể nào làm sống lại những lầm lỗi của ngày hôm qua để thay đổi chúng cho thành tốt đẹp? Có thể nào làm cho vết thương trong quá khứ không còn thương tổn? Có thể nào trở lại với những ngày đã qua? Có thể nào lấy lại những lời sai lầm đã nói ra, cái đánh đã đánh, nỗi đau đã gây ra? Không thể, ngày hôm qua phải được chôn vùi vĩnh viễn, tôi sẽ không bao giờ bận tâm đến chúng nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tôi sẽ sống với cái ngày này như là ngày cuối cùng của đời tôi. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm nay là tất cả những gì tôi sở hữu và những giờ trong đó là những giờ vĩnh cửu của tôi. Tôi chào mừng bình minh với niềm vui bùng nổ như một người tử tù thoát khỏi cái chết định sẵn của mình. Tôi hân hoan cảm tạ cái quà tặng vô giá của một ngày mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả thế, tôi sẽ tự vùi dập trái tim mình khi tôi xét đoán những ai đang chào đón bình minh. Tôi quả thật là một người may mắn và những giờ của ngày hôm nay là phần thưởng của tôi. Tại sao tôi được chấp thuận cho thêm một ngày nghỉ ngơi phụ trội nữa trong khi những người khác, tốt hơn tôi nhiều, đã khởi hành. Có phải cái cơ hội khác biệt này là để tôi được trở thành người mà tôi biết tôi sẽ là? Có phải đây là một ngày để tôi hoàn thiện?&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ sống với cái ngày này như là ngày cuối cùng của đời tôi. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chỉ có mỗi một cuộc sống và cuộc sống đó chỉ là một khoảng thời gian. Khi tôi lãng phí một cái này tôi sẽ huỷ hoại một cái khác. Nếu tôi phí phạm ngày hôm nay, tôi sẽ huỷ hoại trang cuối cùng của đời tôi. Kể từ đây tôi sẽ ấp ủ mỗi một giờ trong cái ngày này vì nó sẽ không bao giờ trở lại. Nó không thể bị cất kỹ đi trong ngày hôm nay để rồi bị vứt bỏ vào ngày mai, nào ai có thể đánh bẫy được thời gian? Tôi sẽ siết chặt mỗi một phút của cái ngày này bằng cả hai tay và ve vuốt chúng với tình yêu vì chúng là vô giá. Có thể nào một người đang chết có thể mua được một đời sống khác bằng tất cả bạc vàng mà hắn có? Tôi dám đặt giá bao nhiêu cho những giờ trước mặt? Không! Tôi sẽ làm cho từng giờ một trở thành vô giá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tôi sẽ sống với cái ngày này như là ngày cuối cùng của đời tôi. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ giận dữ chối bỏ những kẻ sát nhân đang giết chết thời gian. Tôi sẽ tiêu diệt sự chậm trể đáng ghét bằng hành động. Tôi sẽ chôn vùi những hồ nghi bên với lòng can đảm, sẽ tách biệt sự sợ hãi bằng một niềm tin. Nơi đâu có những lời lẽ trây lười tôi sẽ không nghe và cũng không nắm lấy những bàn tay lười biếng. Và ngay cả nơi nào có những con người biếng nhác, tôi cũng sẽ không ghé đến. Kể từ nay tôi biết, khuyến khích sự trì độn là đánh cắp thức ăn, quần áo và hơi ấm của những người tôi yêu mến. Tôi không phải là một tên trộm. Tôi là một người của tình yêu và ngày hôm nay là cơ hội cuối cùng cho tôi để minh chứng tình yêu và lòng tốt của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tôi sẽ sống với cái ngày này như là ngày cuối cùng của cuộc đời tôi. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những bổn phận của ngày hôm nay tôi sẽ chu toàn trong hôm bay. Ngày hôm nay tôi nên ve vuốt con cái của tôi khi chúng còn trẻ dại và đang còn ở cạnh bên tôi, ngày mai chúng sẽ lớn lên và rồi đi mất –tôi nào còn có thể ve vuốt chúng. Ngày hôm nay tôi sẽ nâng đỡ một người bạn khi người này đang cần hỗ trợ, ngày mai bạn tôi sẽ không còn cần đến sự trợ giúp nữa. Ngày hôm nay tôi sẽ dâng mình cho sự hy sinh và công việc, ngày mai tôi sẽ không còn gì để dâng hiến và cũng chẳng còn có gì để mà nhận lãnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ sống với ngày hôm nay như là ngày cuối cùng của đời tôi. Và nếu đây là ngày cuối, nó sẽ là tượng đài to lớn nhất của đời tôi. Tôi sẽ làm cho ngày hôm nay trở thành một ngày tốt nhất trong đời mình. Ngày hôm nay tôi sẽ uống cạn từng giọt tràn đầy đó. Tôi sẽ tận hưởng mùi vị cuả sự ngọt ngào và cảm tạ. Tôi sẽ lao động cật lực hơn bao giờ hết và sẽ thúc ép các cơ bắp của mình cho đến khi chúng phải thét lên khẩn cầu tiết giảm và rồi tôi sẽ vẫn tiếp tục. Tôi sẽ tiếp xúc nhiều hơn bao giờ hết. Tôi sẽ giành được nhiều vàng bạc hơn bao giờ hết. Sẽ bán nhiều hàng hóa hơn bao giờ hết. Mỗi phút của ngày hôm nay sẽ trổ trái ngọt nhiều hơn từng giờ một của ngày hôm qua. Nổ lực cuối cùng của tôi phải luôn là những gì tốt nhất.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ sống với cái ngày này như là ngày cuối cùng của đời tôi. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và vì vậy, tôi sẽ quỳ xuống mà nói lời cảm tạ với thiên nhiên.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-2328950563296172532?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/2328950563296172532/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/06/toi-se-song-gnay-hom-nay-nhu-la-ngay.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2328950563296172532'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2328950563296172532'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/06/toi-se-song-gnay-hom-nay-nhu-la-ngay.html' title='Tôi sẽ sống ngày hôm nay như là ngày cuối cùng của đời tôi'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-1363529657209193570</id><published>2009-04-28T01:50:00.002+07:00</published><updated>2009-07-15T16:35:00.781+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='english'/><title type='text'>Welcome everyone who visit my blog!</title><content type='html'>Hello, my name Vu, welcome everyone who are finding a way to truly happy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I think that you and everyone feel difficult when you see my blog in my mother language - Vietnamese&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I have to write this short entry to say that I can speak English with you and I want to learn English&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Now, we can share everything for truly happy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thank you, god bless you !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyen Vu Ha&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-1363529657209193570?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/1363529657209193570/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/04/welcome-everyone-who-visit-my-blog.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1363529657209193570'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1363529657209193570'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/04/welcome-everyone-who-visit-my-blog.html' title='Welcome everyone who visit my blog!'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-3798508208097370824</id><published>2009-04-12T08:03:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T14:01:40.371+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Daily motivation'/><title type='text'>Thà thắp sáng một ngọn nến bé nhỏ</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:10pt;"  &gt; &lt;/span&gt;       &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:10pt;"  &gt;“Thà thắp sáng một ngọn nến bé nhỏ&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:10pt;"  &gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;còn hơn là ngồi nguyền rủa bóng tối”&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:10pt;"  &gt;&lt;span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;span style=";font-family:Arial;font-size:10pt;"  &gt;                                          Tục ngữ Scotlen&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-3798508208097370824?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/3798508208097370824/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/04/tha-thap-sang-mot-ngon-nen-be-nho.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3798508208097370824'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3798508208097370824'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/04/tha-thap-sang-mot-ngon-nen-be-nho.html' title='Thà thắp sáng một ngọn nến bé nhỏ'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-5857021187513851441</id><published>2009-03-31T18:52:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T14:53:52.147+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='louisel.hay'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Inspiration'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Cuộc sống</title><content type='html'>Trong cuộc đời vô tận mà tôi đang sống,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tất cả đều hoàn hảo và tốt đẹp tuyệt vời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sống công bằng và hoà hợp với mọi người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ trong sâu thẳm hồn mình,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tôi để tình yêu tuôn trào rạo rực,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bao phủ trái tim, cơ thể, tâm tư, tiềm thức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi là ngọn nguồn và cũng là những đại dương,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nơi khởi đầu và cũng là đích đến của tình yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;San sẻ càng nhiều, đón nhận càng bền lâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suối nguồn tươi trẻ có bao giờ vơi cạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi yêu chính mình, một tình yêu trìu mến,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chăm lo cho bản thân từ trang phục, đến cơ thể&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;với sức sống tràn đầy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi yêu chính mình với những nhu cầu,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     như một căn nhà đầy đủ tiện nghi cần thiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     Tiếng chuông ngân lên khi những người tôi quen biết,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     bước chân vào và nhận được yêu thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     Tôi yêu bản thân với việc làm yêu thích,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     nơi cần đến khả năng và khối óc của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     Sẵn sàng sẻ chia, sẵn sàng đón nhận,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     những chân tình và giá trị cho tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     Với suy nghĩ đáng yêu, cách cư xử biết điều,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     tôi sẽ nhận lại gấp bội lần như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     Những gì là hôm qua, quá khứ,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     tôi dang rộng vòng tay để buông bỏ và thứ tha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     Sống trọn vẹn với từng giây phút hiện tại,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     là tôi biết rằng tương lai đã được định sẵn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     Tôi tự do và cảm nhận được niềm vui,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     vì mình là đứa con của tạo hoá, do vũ trụ sinh ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                     Trong thế giới của tôi mọi sự đều tốt đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                &lt;strong&gt;          Trích Chữa lành nỗi đau – Louise L.Hay&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-5857021187513851441?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/5857021187513851441/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/03/cuoc-song.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5857021187513851441'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5857021187513851441'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/03/cuoc-song.html' title='Cuộc sống'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-9152573534025852569</id><published>2009-03-24T19:10:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T14:44:12.807+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='omerta'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Mario Puzo'/><title type='text'>BÊN TRONG NHỮNG CÁNH CỔNG NÀY TẤT CẢ ĐỀU VÔ TỘI</title><content type='html'>&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49a90c87z408c4cde/61/__sr_/4ef9.jpg?mgYrH9JBTM8n8MGc" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;Bản tiếng Việt: &lt;a href="http://www.mediafire.com/?zzjnoda44mc"&gt;http://www.mediafire.com/?zzjnoda44mc&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; Bản tiếng Anh: &lt;a href="http://www.mediafire.com/?mzytj2xim1z"&gt;http://www.mediafire.com/?mzytj2xim1z&lt;/a&gt; (đang đọc bản này ^.^)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Những trang cuối cùng của cuốn Luật im lặng (Omerta') của Mario Puzo được lật lên, một cảm giác tiếc nuối trong tôi.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Khi Astorre trở lại Sicily, nơi nghĩa trang mà người cha thực sự của cậu - Trùm Vicente Zeno an nghỉ, tôi thấy dòng chữ khắc ở cổng nghĩa trang&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;strong&gt;BÊN TRONG NHỮNG CÁNH CỔNG NÀY TẤT CẢ ĐỀU VÔ TỘI&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng, tất cả những người đã khuất đều đáng được hưởng sự tha thứ....&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;strong&gt;BÊN TRONG NHỮNG CÁNH CỔNG NÀY TẤT CẢ ĐỀU VÔ TỘI&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Cảm ơn Mario Puzo, tôi lại càng thêm yêu Italia qua các tác phẩm của ông, vâng, và giờ đây tôi yêu mảnh đất Sicily, một vùng đất không thể lầm lẫn vào nơi nào khác trên thế giới, Omerta' - luật im lặng thực sự là một thứ ma túy tuyệt vời, nó dạy tôi sống như một người đàn ông thực thụ.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-9152573534025852569?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/9152573534025852569/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/03/ben-trong-nhung-canh-cong-nay-tat-ca-eu.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/9152573534025852569'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/9152573534025852569'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/03/ben-trong-nhung-canh-cong-nay-tat-ca-eu.html' title='BÊN TRONG NHỮNG CÁNH CỔNG NÀY TẤT CẢ ĐỀU VÔ TỘI'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-107300720071730958</id><published>2009-03-19T13:39:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T15:17:20.163+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tình yêu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Daily motivation'/><title type='text'>Quote for March 19, 2009</title><content type='html'>&lt;span&gt;&lt;strong&gt;Trên thế gian này chẳng có vị thần nào đẹp hơn thần  mặt trời, chẳng có ngọn lửa nào kỳ diệu hơn ngọn lửa tình yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;M.Gorki &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-107300720071730958?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/107300720071730958/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/03/quote-for-march-19-2009.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/107300720071730958'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/107300720071730958'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/03/quote-for-march-19-2009.html' title='Quote for March 19, 2009'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-3191490135520542376</id><published>2009-03-18T15:05:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T15:17:00.882+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Inspiration'/><title type='text'>In stillness, I find my true self</title><content type='html'>&lt;span&gt;I am not my body; my body is recycled earth.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I am not my breath; my breath is recycled air.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I am not my emotions; my emotions are recycled energy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I am not my thoughts; my thoughts are recycled information.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I am not my ego; my ego is isolated and alone.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I am not my personality; my personality is a combination of relationships.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I am the unchanging observer.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In stillness, I find my true self.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Deepak Chopra&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-3191490135520542376?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/3191490135520542376/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/03/in-stillness-i-find-my-true-self.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3191490135520542376'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3191490135520542376'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/03/in-stillness-i-find-my-true-self.html' title='In stillness, I find my true self'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-5038307639782174228</id><published>2009-03-13T14:17:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T15:16:37.731+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bóng đá'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Italia'/><title type='text'>Tứ kết C1 vắng bóng đất nước hình chiếc ủng</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://srv0110-05.oak1.imeem.com/g/p/7a49d9604b5a14d4d1cc79113aa12189_raw.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 340px; height: 421px;" src="http://srv0110-05.oak1.imeem.com/g/p/7a49d9604b5a14d4d1cc79113aa12189_raw.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span&gt;&lt;strong&gt;Tôi yêu vẻ đẹp của đất nước hình chiếc ủng (Italia) từ vẻ đẹp về lịch sử, văn hóa, kiến trúc, v..v... Từ phố hoa Milan đến vẻ đẹp cổ kính của Florencia và những giấc mơ lãng mạn cùng Vơnizơ. Sẽ một ngày tôi đặt chân đến xứ sở của Galileo, sẽ trèo lên tháp Bánh (Piza) và thả một cái gì đó xuống &lt;img title="tongue" src="http://esky.freeforum.me.uk/users/45/85/82/smiles/833428.gif" alt="tongue" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Tôi đã cổ vũ Inter trong trận đấu với Man ú trong đêm Nhà hát vừa rồi k phải vì tôi thích đội bóng Ý này, (tôi thích Juventus) tuy nhiên vì với tôi đó là niềm hy vọng gần như duy nhất của bóng đá Ý trong đêm đó, (cửa Roma hơi bị khó, đội bóng thủ đô vẫn mang cái zớp của mùa trước). Tôi còn nhớ khi ca khúc mùa hè Italia vang lên giữa Berlin khi người Ý ở trên đỉnh thế giới vào năm 2006, đêm ấy tôi đã khóc vì Italia tại Đức mùa hè 2006 là một đội bóng vĩ đại. Tuy nhiên, tất cả đã là quá khứ ^.^, ngày 20/3 tới tại Nyon - Thụy Sĩ, sẽ không có đại diện nào của Hhình chiếc ủng góp mặt tại Bát đại anh hào của C1 ^.^, lại một mùa giải hụt hẫng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Có một cái tên mà tôi cảm thấy luyến tiếc nhất, Pavel Necved, tiền vệ trung tâm của Bà đầm già, một cầu thủ tài năng và vĩ đại, có thể nói anh chỉ đứng sau Delpiaro ở Turin, tôi nghĩ khoảnh khắc Pavel phải rời cáng sau 13 phút tại Olympico anh ấy đã khóc, cũng như cái cách anh đã rời sân tại bán kết Euro2004 trước Hy lạp, đội bóng mà sau đó đã trở thành vua của châu Âu, cũng như chiếc thẻ vàng oan nghiệt khiến anh k được dự chung kết C1 với Milan vào mùa bóng mà nước Ý thống trị châu Âu, tôi sẽ không bao giờ quên mái tóc vàng óng và bước chạy không biết mệt mỏi của anh trong màu áo Sọc đen của bà đầm già. Đêm hình chiếc ủng bị gạt khỏi bản đồ C1 châu Âu, tôi tiếc cho những tài năng của bóng đá thế giới nhưng không một lần được đứng trên đỉnh vinh quang, Roma tiếc cho Totti, Inter tiếc cho Zannetti, và Juve, chúng ta tiếc nuối cho Pavel, Delpiaro, những cầu thủ vĩ đại, những thủ lĩnh vĩ đại. Một lần nữa người ta cảm thấy sự khắc nghiệt đến lạnh lùng của bóng đá, một trò chơi dù ai cũng có thể hiểu được luật chơi, nhưng điều đặc biệt là một cầu thủ vĩ đại đôi khi lại không được đứng trên bục cao nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Pate Gan - viết nhanh vào một buổi sáng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Các bạn có thể hồi âm cho tớ tại đây &lt;a href="http://esky.freeforum.me.uk/forum-f30/topic-t679.htm#5045"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://esky.freeforum.me.uk/forum-f30/topic-t679.htm"&gt;http://esky.freeforum.me.uk/forum-f30/topic-t679.htm#5045&lt;/a&gt;thay vì blog, các bạn có thể reply tại đó mà k cần đăng nhập/đăng ký.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Thanks for reading&lt;br /&gt; &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-5038307639782174228?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/5038307639782174228/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/03/tu-ket-c1-vang-bong-at-nuoc-hinh-chiec.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5038307639782174228'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5038307639782174228'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/03/tu-ket-c1-vang-bong-at-nuoc-hinh-chiec.html' title='Tứ kết C1 vắng bóng đất nước hình chiếc ủng'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-3677422260100979830</id><published>2009-03-12T18:16:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T14:51:58.682+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Daily motivation'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='english'/><title type='text'>Entry for March 12, 2009</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Each day is a special gift from God, and while life may not always be fair, you must never allow the pains, hurdles, and handicaps of the moment to poison your attitude and plans for yourself and your future. You can never win when you wear the ugly cloak of self-pity, and the sour sound of whining will certainly frighten away any opportunity for success. Never again. There is a better way.&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-3677422260100979830?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/3677422260100979830/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/03/entry-for-march-12-2009.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3677422260100979830'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3677422260100979830'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/03/entry-for-march-12-2009.html' title='Entry for March 12, 2009'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-8766414658964259835</id><published>2009-02-25T14:41:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T14:38:48.733+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='người thầy vĩ đại'/><title type='text'>Ba người thầy vĩ đại</title><content type='html'>Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo sắp qua đời, có người hỏi ông: "Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hasan đáp: "Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba người thầy sau của ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đầu tiên là một tên trộm. Có một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả lời: "Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một tên trộm."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông ta lại bảo: "Tôi đi làm đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!" Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi: "Có trộm được gì không?" và ông ta đều đáp: "Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể lắm chứ". Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lần ta đã suy ngẫm và suy ngẫm trong nhiều năm ròng để rồi không ngộ ra được một chân lý nào. Ta đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tuyệt vọng đến nỗi ta nghĩ mình phải chấm dứt tất cả những điều vô nghĩa này. Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ hằng đêm vẫn quả quyết: "Ngày mai tôi sẽ làm được, có thể lắm chứ!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người thầy thứ hai là một con chó. Khi ta ra bờ sông uống nước, có một con chó xuất hiện. Nó cũng khát nước. Nhưng khi nhìn xuống dòng sông, nó thấy cái bóng của mình nhưng lại tưởng đó là một con chó khác. Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy. Nhưng rồi khát quá nó bèn quay trở lại. Cuối cùng, mặc nỗi sợ hãi trong lòng, nó nhảy xuống sông và cái bóng biến mất. Ta hiểu đây là một thông điệp đã được gửi đến cho ta: con người phải biết chiến thắng nỗi sợ trong lòng bằng hành động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người thầy cuối cùng là một đứa bé. Ta đến một thành phố nọ và thấy một đứa bé trên tay cầm một cây nến dã thắp sáng để đặt trong đền thờ. Ta hỏi đứa bé: "Con tự thắp cây nến này phải không?" Đứa bé đáp: "Thưa phải." Đoạn ta hỏi: "Lúc nãy nến chưa thắp sáng, nhưng chỉ một thoáng sau đã cháy sáng. Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến không?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói: "Ngài thấy ánh sáng đã biến mất, vậy ngài bảo ánh sáng đã đi đâu?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của ta cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân. Và từ đó ta vất đi tất cả những tự hào về kiến thức của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa ta không phải là một học trò. Ta xem vạn vật là thầy. Tinh thần học hỏi của ta luôn rộng mở hơn tất cả các người. Ta học hỏi từ tất cả mọi vật, từ cành cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia. Ta không có một người thầy vì ta có hàng triệu triệu người thầy mà ta đã học được mỗi khi có thể. Điều thiết yếu trong cuộc sống là luôn làm một học trò. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là có khả năng học hỏi, luôn sẵn sàng học để biết chấp nhận ý nghĩa của vạn vật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Red is my heart, blue is my soul, blue in red is my life&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-8766414658964259835?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/8766414658964259835/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/02/ba-nguoi-thay-vi-ai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/8766414658964259835'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/8766414658964259835'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/02/ba-nguoi-thay-vi-ai.html' title='Ba người thầy vĩ đại'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-1063036773664126008</id><published>2009-02-12T16:10:00.002+07:00</published><updated>2009-07-15T14:39:48.078+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Daily motivation'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Điều quan trọng trong cuộc sống</title><content type='html'>Vị thương gia Mỹ đang trong kỳ nghỉ đứng bên bờ biển duyên dáng của một làng chài Mexico xinh đẹp, đúng lúc chiếc thuyền nhỏ cập bến. Trên thuyền là người ngư dân trẻ cùng vài con cá ngừ vàng loại lớn...&lt;br /&gt;    Thương gia Mỹ mở lời ngợi khen chàng ngư dân vì chất lượng hảo hạng của những con cá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    “Anh mất bao lâu để đánh số cá này?” - Thương gia Mỹ hỏi ngẫu nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    “Ồ, khoảng vài tiếng” - Chàng trai Mexico đáp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    “Sao anh không ở ngoài đó lâu hơn để đánh thêm cá?” - Thương gia Mỹ lại hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Chàng trai Mexico nồng nhiệt trả lời: “Số cá này là quá đủ cho gia đình tôi rồi”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Thương gia Mỹ tỏ vẻ nghiêm túc: “Nhưng anh làm gì với khoảng thời gian còn lại?”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;      Chàng trai Mexico nở nụ cười: “Tôi ngủ nướng, chơi với các con, xem đá bóng, ăn siesta cùng vợ. Đôi khi, buổi tối tôi đi dạo vào làng để gặp gỡ bạn bè, đánh ghita và ca hát…”.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Thương gia Mỹ sốt ruột ngắt lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    “Nghe này, tôi có bằng MBA của trường Havard, và tôi có thể giúp anh kiếm được nhiều lợi nhuận hơn. Anh có thể bắt đầu từ việc câu cá thêm vài giờ mỗi ngày, với số cá thừa, anh bán lấy tiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Với số tiền kiếm được, anh có thể mua một chiếc tàu lớn hơn. Chiếc tàu lớn sẽ mang đến cho anh thêm thu nhập. Anh lại mua thêm chiếc tàu thứ hai, thứ ba, và cứ thế cho đến khi có cả một hạm đội tàu đánh cá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Sau đó, thay vì bán lẻ số cá anh đánh được cho những người trung lưu, anh bán thẳng cá cho nhà sản xuất, thậm chí mở riêng nhà máy đóng hộp. Cuối cùng, anh có thể kiểm soát toàn bộ sản phẩm, khâu chế biến và phân phối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Anh có thẻ rời bỏ làng chài nhỏ bé này để chuyển tới sống trên thành phố, thậm chí đến Los Angeles hay New York, nơi có anh sẽ mở rộng hơn nữa công việc kinh doanh”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Chưa từng nghĩ đến những điều gì như thế, chàng ngư dân hỏi: “Thế làm vậy mất bao lâu?”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Nhẩm tính trong giây lát, thương gia đáp lời: “Khoảng 15-20 năm, có thể sẽ ít hơn nếu anh làm việc thực sự chăm chỉ”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    “Thế rồi sao, thưa ngài?” - chàng trai đánh cá lại hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    “Gì cơ? Thế là tốt nhất rồi”, thương gia cười lớn. “Thời cơ đến, anh có thể bán cổ phần công ty của mình và trở nên cực kỳ giàu có. Anh sẽ có hàng triệu đô!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    “Hàng triệu? Thật thế sao? Rồi tôi làm gì với số tiền quá lớn ấy?” - chàng đánh cá lại hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;      Vị thương gia ba hoa: “Khi ấy anh tha hồ sống vui vẻ với số tiền mình kiếm được, như chuyển đến một làng chài thanh bình nơi anh thỏa sức ngủ nướng, chơi đùa với các con, xem bóng đá, ăn siesta cùng vợ, vào làng gặp gỡ bạn bè, chơi ghita và hò hát cùng họ”…&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Sau cùng, điều bạn nên xác định vẫn là: Cái gì quan trọng nhất trong cuộc sống? Đôi khi, nó ở rất gần - gần hơn bạn tưởng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-1063036773664126008?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/1063036773664126008/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/02/ieu-quan-trong-trong-cuoc-song.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1063036773664126008'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1063036773664126008'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/02/ieu-quan-trong-trong-cuoc-song.html' title='Điều quan trọng trong cuộc sống'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-4106174385066129735</id><published>2009-02-07T17:36:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T14:37:48.660+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trịnh Công Sơn'/><title type='text'>Nhớ gì mà nắng vàng cánh rừng, thương ai mà sương khuya vội vàng buông.</title><content type='html'>Vẫn thấy bên đời còn có em.&lt;br /&gt;Tấm lòng em như lá kia còn xanh.&lt;br /&gt;Rừng ơi hãy giữ cho bền nhé,&lt;br /&gt;những cành hoa phai quá không đành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn thấy bên đời còn có em.&lt;br /&gt;Mái nhà năm xưa tóc em còn bay.&lt;br /&gt;Gặp nhau giây phút trong đời ấy,&lt;br /&gt;nỗi gì bâng khuâng vướng chân hoài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em đã đến nơi này tựa như cánh én&lt;br /&gt;dịu dàng trao chút hương hoa mùa xuân.&lt;br /&gt;Nhớ gì mà nắng vàng cánh rừng,&lt;br /&gt;thương ai mà sương khuya vội vàng buông.&lt;br /&gt;Chiều nay bên trời xao xuyến,&lt;br /&gt;còn em trong từng nhớ thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi vết thương lành, một nỗi vui.&lt;br /&gt;Mắt cười mênh mông giữa đôi bàn tay,&lt;br /&gt;dù em khẽ bước không thành tiếng.&lt;br /&gt;Cõi đời bao la vẫn ngân dài.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-4106174385066129735?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/4106174385066129735/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/02/nho-gi-ma-nang-vang-canh-rung-thuong-ai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4106174385066129735'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4106174385066129735'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/02/nho-gi-ma-nang-vang-canh-rung-thuong-ai.html' title='Nhớ gì mà nắng vàng cánh rừng, thương ai mà sương khuya vội vàng buông.'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-2425729108059253180</id><published>2009-02-01T15:32:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T15:15:43.311+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ'/><title type='text'>Thế giới vui từ nỗi lẻ loi</title><content type='html'>Người về cúi mái đầu sương điểm&lt;br /&gt;Nghe nặng từ tâm lượng đất trời&lt;br /&gt;Cảm ơn hoa vì ta đã nở&lt;br /&gt;Thế giới vui từ nỗi lẻ loi&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-2425729108059253180?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/2425729108059253180/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/02/gioi-vui-tu-noi-le-loi.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2425729108059253180'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2425729108059253180'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/02/gioi-vui-tu-noi-le-loi.html' title='Thế giới vui từ nỗi lẻ loi'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-2487517585065931873</id><published>2009-01-29T19:22:00.002+07:00</published><updated>2009-07-15T14:38:21.160+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trịnh Công Sơn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='phúc âm buồn'/><title type='text'>Người nằm co như loài thú khi mùa đông về</title><content type='html'>Người nằm co như loài thú khi mùa đông về&lt;br /&gt;Người nằm yên không kêu than buốt xương da mình&lt;br /&gt;Từng tiếng người nhiều tiếng người gọi hoài giữa đêm&lt;br /&gt;Người nằm co như loài thú trong rừng sương mù&lt;br /&gt;Người nằm yên không kêu than chết trên căn phần&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một góc trời người vẫn ngồi một đời nhỏ nhen&lt;br /&gt;Người còn đứng như tượng đá trong rừng cây già&lt;br /&gt;Người còn đứng như trăm năm vết thương chưa mờ&lt;br /&gt;Từng đêm về từng đêm về mang đời ngẩn ngơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn bao lâu cho thân thôi lưu đày chốn đây&lt;br /&gt;Còn bao lâu cho thiên thu xuống trên thân này&lt;br /&gt;Còn bao lâu cho mây đen tan trên hồn người&lt;br /&gt;Còn bao lâu tôi xa em xa anh xa tôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người nhìn mãi theo từng chuyến xe ngựa qua rồi&lt;br /&gt;Người nhìn dấu xe lăn đi dấu lăn trên đời&lt;br /&gt;Ngựa xa rồi người vẫn ngồi bụi về với mây&lt;br /&gt;Người ngồi đó gieo hạt lúa trên ruộng đất này&lt;br /&gt;Người còn đó nhưng bơ vơ mắt chong đêm dài&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngựa xa rồi ngựa xa rồi trên ngày tháng vơi&lt;br /&gt;Người còn đó những lời nói rơi về chân đồi&lt;br /&gt;Người còn đó nhưng trong tim máu tuôn ra ngoài&lt;br /&gt;Nhuộm đất này nhuộm cho hồng hạt mầm trót vay.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-2487517585065931873?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/2487517585065931873/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/01/nguoi-nam-co-nhu-loai-thu-khi-mua-ong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2487517585065931873'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2487517585065931873'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/01/nguoi-nam-co-nhu-loai-thu-khi-mua-ong.html' title='Người nằm co như loài thú khi mùa đông về'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-7907250839800666917</id><published>2009-01-21T19:47:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T15:15:17.054+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Cuộc Sống Là Những Va Đập</title><content type='html'>...Tôi vốn là một tảng đá khổng lồ trên núi cao, trải qua bao năm tháng dài đăng đẳng bị mặt trời nung đốt, người tôi đầy vết nứt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nghe một viên sỏi kể về nguồn gốc của mình: “Tôi vốn là một tảng đá khổng lồ trên núi cao, trải qua bao năm tháng dài đăng đẳng bị mặt trời nung đốt, người tôi đầy vết nứt. Tôi vỡ ra và lăn xuống núi, mưa bão và nước lũ cuốn tôi vào sông suối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do liên tục bị va đập, lăn lộn, tôi bị thương đầy mình. Nhưng rồi chính những dòng nước lại làm lành những vết thương của tôi. Và tôi trở thành một hòn sỏi láng mịn như bây giờ”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn nghĩ gì khi nghe câu chuyện trên? Cảm thấy lý thú với chuyến đi của hòn sỏi hay xúc động trước ánh mắt lạc quan của nó đối với cuộc đời đầy biến động? Đã bao giờ bạn thấy được rằng chính những chông gai mới tạo nên những hình hài đẹp và ấn tượng, dù là hình hài được tạo bởi chính những vết thương và sự đớn đau?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể là bạn, có thể là tôi, cuộc sống chẳng bao giờ chỉ mang đến nỗi đau, cũng chẳng bao giờ chỉ mang đến niềm hạnh phúc. Vượt qua được gian khổ, vượt qua những cuộc thử thách, vượt qua được những nỗi đau là bạn đã tự làm hoàn thiện chân dung mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc sống là vô vàn những điều biến động. Vì vậy, cho dù trong khó khăn hay trong hạnh phúc, cũng mong bạn luôn nhớ cuộc hành trình của hòn sỏi để sống tự tin hơn, để mang những yêu thương xoa dịu và làm lành những vết thương. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ đâu bạn ạ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khuyết Danh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-7907250839800666917?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/7907250839800666917/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/01/cuoc-song-la-nhung-va-ap.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/7907250839800666917'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/7907250839800666917'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/01/cuoc-song-la-nhung-va-ap.html' title='Cuộc Sống Là Những Va Đập'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-9125140833414014791</id><published>2009-01-09T14:21:00.000+07:00</published><updated>2009-04-26T23:15:41.507+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='swamiamarjyoti'/><title type='text'>Bên rặng tuyết sơn - Swami Amar Jyoti</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:9pt;font-family:Verdana;"&gt;&lt;font size="2"&gt;Hãy tìm đọc Bên rặng tuyết sơn của Swami Amar Jyoti, ông sinh ngày 5 tháng 6 năm 1928 tại Ấn Độ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy tìm đọc... chỉ vậy thôi :)&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-9125140833414014791?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/9125140833414014791/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/01/ben-rang-tuyet-son-swami-amar-jyoti.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/9125140833414014791'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/9125140833414014791'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/01/ben-rang-tuyet-son-swami-amar-jyoti.html' title='Bên rặng tuyết sơn - Swami Amar Jyoti'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-298700209871111216</id><published>2009-01-08T10:04:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T14:55:41.706+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cuộc sống tươi đẹp'/><title type='text'>Thông điệp gió</title><content type='html'>Ta luôn có những niềm vui và những nỗi buồn không rõ rệt, vì ta là gió.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi, ta lướt qua vòm cây tưởng chừng cao nhất, báo cho mấy chiếc lá đỏng đảnh biết rằng ở đàng kia, xa lắm, phải qua rất nhiều đồi núi và sông ngòi, có một cây thông đang u sầu vì nỗi cô độc của kẻ quá lêu nghêu…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi, ta đột nhiên dừng lại trước mái hiên nghèo ở một xứ sở nhỏ bé tên tuổi ít người nhớ đến, khẽ lau khô đôi mắt rướm lệ của người mẹ trẻ ngồi nhìn đàn con hau háu giành nhau một chiếc bánh không đủ để chia đều...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta không có nụ cười,  cũng không có nước  mắt bởi ta không có tuổi tác và không có hình hài… nhưng ta có một tâm hồn lớn bằng đôi cánh muôn trùng mà ta đang có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính bởi thế, ta giận dữ khi tình cờ vấp phải những bãi chiến trường. Vạt áo ta quét lê trên những bụi cỏ cành cây gãy rạp. Ta ghê tởm khi gót chân chạm phải những vết thương đỏ lói, khi còn nóng hổi lúc đã lạnh tanh... Rít lên cùng lúc với tiếng đạn bom mong xua đuổi sự bạo tàn rồi ta lại vi vu vi vu cầu nguyện cho các linh hồn oan tử...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hởi những người đang yêu nhau, ta chúc phúc cho các người bằng sự dịu mát ta gom từ khí xuân của mọi nơi trong vũ trụ vì các người là những kẻ  được Thần Hạnh phúc đỡ đầu. Ta đã nhìn thấy các người ngay từ khi mới được sinh ra. Khi các bà mẹ đong đưa các người trên tay trong nôi hay trên võng ta đều tiếp sức đưa đẩy nhẹ nhàng... Khi các người lớn thành các cô cậu bé con, cũng là ta – trên hành trình đi vòng trái đất – đã nâng cánh diều đầy màu sắc của các người bay cao bay cao... để mong nhìn thấy các người cười. Ta yêu thích nụ cười tuổi thơ vì lẽ nó thể hiện niềm vui con người chân thành nhất, chưa giả dối, chưa hiểm sâu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi khi các người lớn lên, gặp nhau, quen nhau và yêu nhau, ta xô chân các người chạy đến bên nhau đưa hương tóc người này vướng vào môi người nọ... ta kéo nước biển ào lên bờ cho các người tung tăng giỡn sóng,  ta lại vươn lên cao rủ mây xếp hình vân cẩu cho các người tựa vào nhau mơ mộng ngắm nhìn... Hãy vì ta mà yêu thương nhau và chớ có chia lìa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta hài lòng với tất cả mọi điều hình thành trên quả đất nhỏ nhoi này – nơi mà mỗi ngày ta có thể quanh một vòng đi và một vòng trở lại. Cùng với tất cả các khâm sai cai quản và chăm sóc mọi loài trên trái đất, ta ưu ái loài người vì các người, đôi khi, đã gần vươn đến cái đẹp hoàn thiện nhờ vào trí thông minh và tâm hồn tinh tế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ trừ phi, các người nuôi nấng âm mưu hay gây ra biến họa, ta lại thấy các người xấu xí hơn cả các loài xấu xí nhất cùng sống trên quả đất của các người. Cảm giác này phải chăng loài người gọi là “nỗi đau lòng”? Mong các người đừng gieo vào lòng ta nỗi đau, dù ta là gió...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-298700209871111216?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/298700209871111216/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/01/thong-iep-gio.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/298700209871111216'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/298700209871111216'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2009/01/thong-iep-gio.html' title='Thông điệp gió'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-3455450174888750797</id><published>2008-12-29T19:43:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T14:37:16.209+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='believe'/><title type='text'>You will when you believe</title><content type='html'>Many nights we've prayed&lt;br /&gt;With no proof anyone could hear&lt;br /&gt;In our hearts a hope for a song&lt;br /&gt;We barely understood&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Now we are not afraid&lt;br /&gt;Although we know there's much to fear&lt;br /&gt;We were moving mountains long&lt;br /&gt;Before we knew we could&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There can be miracles, when you believe&lt;br /&gt;Though hope is frail, it's hard to kill&lt;br /&gt;Who knows what miracles you can achieve&lt;br /&gt;When you believe, somehow you will&lt;br /&gt;You will when you believe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In this time of fear&lt;br /&gt;When prayers so often prove in vain&lt;br /&gt;Hope seems like the summer birds&lt;br /&gt;Too swiftly flown away&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yet now I'm standing here&lt;br /&gt;My heart's so full I can't explain&lt;br /&gt;Seeking faith and speaking words&lt;br /&gt;I never thought I'd say&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There can be miracles, when you believe&lt;br /&gt;Though hope is frail, it's hard to kill&lt;br /&gt;Who knows what miracles you can achieve&lt;br /&gt;When you believe, somehow you will&lt;br /&gt;You will when you believe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;They don't know it's often when you ask&lt;br /&gt;(Oh)&lt;br /&gt;And it's easy to give in to your fears&lt;br /&gt;(Oh...Ohhhh)&lt;br /&gt;But when you're blinded by your pain&lt;br /&gt;Can't see your way straight throught the rain&lt;br /&gt;Boy,am i still resilient voice&lt;br /&gt;Says love is the relief&lt;br /&gt;(Ohhh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There can be miracles&lt;br /&gt;(Miracles)&lt;br /&gt;When you believe&lt;br /&gt;(Lord, when you believe)&lt;br /&gt;Though hope is frail&lt;br /&gt;(Though hope is frail)&lt;br /&gt;It's hard to kill&lt;br /&gt;(Hard to kill, Ohhh)&lt;br /&gt;Who knows what miracles,you can achieve&lt;br /&gt;When you believe, somehow you will(somehow,somehow, somehow)&lt;br /&gt;somehow you will&lt;br /&gt;You will when you believe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;You will when you&lt;br /&gt;You will when you believe&lt;br /&gt;Just believe...in your heart&lt;br /&gt;Just believe&lt;br /&gt;You will when you believeeeeeeeeeee&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-3455450174888750797?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/3455450174888750797/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/you-will-when-you-believe.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3455450174888750797'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3455450174888750797'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/you-will-when-you-believe.html' title='You will when you believe'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-7314572897460198284</id><published>2008-12-26T09:49:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T13:59:06.659+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='og mandino'/><title type='text'>Sự giàu có thực sự là ở trong trái tim của con chứ không phải ở túi tiền</title><content type='html'>&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;“Sự giàu có, không bao giờ nên là mục đích của con người trong đời sống.&lt;/span&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;&lt;strong&gt;Sự giàu có thực sự là ở trong trái tim của con chứ không phải ở túi tiền.&lt;/strong&gt;”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;"Đừng khát vọng chỉ vì sự giàu có và cố sức lao động cật lực để được giàu sang. Thay vì vậy, hãy nổ lực vì hạnh phúc, &lt;strong&gt;để yêu người và được người yêu&lt;/strong&gt;. Quan trọng hơn hết là đạt đến sự &lt;strong&gt;an bình trong tâm tưởng và tĩnh lặng trong suy nghĩ&lt;/strong&gt;.”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Thời gian sẽ chỉ dạy mọi thứ cho những ai sống đời đời, nhưng tôi không có sự xa hoa đó của vĩnh cửu. Bây giờ, với thời gian hữu hạn của tôi, &lt;strong&gt;tôi phải thực hành cái nghệ thuật của sự kiên nhẫn cho đến khi hành vi tự nhiên của tôi không bao giờ còn phải vội vã&lt;/strong&gt;. Để có được một cây Ô-liu, vua của các loài cây, ta phải cần đến hàng trăm năm nhưng với một bụi hành thì chỉ cần có chín tuần để nó trở thành già cõi. Tôi đã từng sống như một bụi hành. Và điều đó đã không làm tôi hài lòng. Bây giờ tôi là một cây Ô-liu, một cây Ô-liu lớn nhất và sẽ thật sự là một người bán hàng vĩ đại nhất.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Thói quen xấu là cánh cửa không khoá dẫn đến mọi thất bại. Vì thế, điều luật đầu tiên mà tôi tuân thủ là: “&lt;strong&gt;Tôi sẽ tạo dựng những thói quen tốt và trở thành nô lệ cho những thói quen đó&lt;/strong&gt;".&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Tahoma;font-size:10pt;"  &gt;Trích The greatest salesman in the world - Og Mandino&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-7314572897460198284?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/7314572897460198284/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/su-giau-co-thuc-su-la-o-trong-trai-tim.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/7314572897460198284'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/7314572897460198284'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/su-giau-co-thuc-su-la-o-trong-trai-tim.html' title='Sự giàu có thực sự là ở trong trái tim của con chứ không phải ở túi tiền'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-4601484719032468986</id><published>2008-12-26T09:47:00.003+07:00</published><updated>2009-07-15T16:20:50.294+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='og mandino'/><title type='text'>Tôi sẽ cùng cười với thế giới.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sl2er-bvrCI/AAAAAAAAAFg/9hwzFNzKs7I/s1600-h/Untitled-51.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 320px; height: 215px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sl2er-bvrCI/AAAAAAAAAFg/9hwzFNzKs7I/s320/Untitled-51.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5358613609971690530" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ cùng cười với thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không một sinh vật nào khác có thể cười được như con người. Cây cối có thể chảy máu khi chúng bị thương tổn và thú dữ có thể gào rú khi đau đớn, đói khát, nhưng chỉ có con người mới nhận được tặng phẩm là nụ cười và nó là của tôi để sử dụng ở mọi lúc, mọi nơi. Từ đây, tôi sẽ gieo trồng thói quen mở miệng cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ cười và sự tiêu hoá của tôi sẽ cải thiện. Tôi sẽ cười và gánh nặng của tôi sẽ nhẹ đi. Tôi sẽ cười và cuộc sống của tôi sẽ dài ra vì đó là bí mật lớn để sống lâu hơn nữa và bây giờ điều đó là của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ cùng cười với thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với tiếng cười của tôi mọi việc xấu sẽ giảm thiểu và trở về đúng với kích cỡ thật của chúng. Tôi sẽ cười với sự thất bại và chúng sẽ biến mất sau những giấc mơ. Tôi sẽ cười với sự thành công và nó sẽ co quắt lại đúng với tầm cỡ của nó. Tôi sẽ cười với tội lỗi và chúng sẽ chết đi. Tôi sẽ cười với những gì tốt đẹp và chúng sẽ phát triển và nở rộ. Mỗi ngày tôi sẽ chỉ đạt thành công khi nụ cười của tôi mang lại những nụ cười từ người khác, vì những ai mà tôi cau mày với -họ sẽ không mua bất cứ thứ gì từ tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ cùng cười với thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ nay tôi sẽ không chảy nước mắt nữa mà chỉ đổ mồ hôi. Những buồn phiền hay bất mãn là vô giá trị ở chốn bán buôn, nhưng mỗi một nụ cười sẽ là vàng bạc và mỗi một lời tốt đẹp được nói từ trái tim sẽ là cả một lâu đài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không bao giờ tôi chấp nhận cho mình trở thành một thứ gì quá quan trọng, quá khôn ngoan, quá thần thánh, quá mạnh mẽ vì tôi sẽ quên đi cách cười với chính mình và với thế giới quanh tôi. Tôi sẽ luôn như một đứa trẻ vì chỉ khi tôi là một đứa trẻ, tôi mới ngước nhìn lên người khác và bao lâu tôi còn ngước lên nhìn người khác tôi sẽ luôn vừavặn với chỗ đứng của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ cùng cười với thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và bao lâu tôi còn có thể cười, sẽ không bao giờ tôi nghèo khó. Điều này là một quà tặng bí mật của thiên nhiên và tôi sẽ không bao giờ phí phạm nó. Chỉ với tiếng cười và hạnh phúc tôi mới thực sự có thể thành công. Chỉ với tiếng cười và hạnh phúc tôi mới có thể hưởng trái ngọt từ thành quả lao động của mình. Hạnh phúc và tiếng cười là rượu ngon, làm đậm đà thêm hương vị của bữa ăn. Để vui với thành công, tôi phải có hạnh phúc và tiếng cười là người giúp việc cho tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ thành công.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ là người bán hàng vĩ đại nhất mà thế giới từng có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Trích The greatest salesman in the world  của Og Mandino)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-4601484719032468986?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/4601484719032468986/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/toi-se-cung-cuoi-voi-gioi.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4601484719032468986'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4601484719032468986'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/toi-se-cung-cuoi-voi-gioi.html' title='Tôi sẽ cùng cười với thế giới.'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/Sl2er-bvrCI/AAAAAAAAAFg/9hwzFNzKs7I/s72-c/Untitled-51.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-3090181538996103184</id><published>2008-12-26T08:34:00.000+07:00</published><updated>2009-04-26T23:15:41.436+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='a.chekhov'/><title type='text'>Một chuyện đùa - A.Chekhov</title><content type='html'>&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49a90c87z408c4cde/59/__sr_/8c79.jpg?mgYrH9JB4DrEDPME" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Một buổi trưa mùa đông trong sáng... Trời giá lạnh, rét cóng. Nađia khoác tay tôi. Những hạt bụi tuyết nhỏ trắng xóa bám lên mấy món tóc xoăn vòng rủ hai bên thái dương nàng, lên hàng lông tơ mịn phía trên môi. Nàng và tôi đứng trên một ngọn đồi cao. Từ chỗ chúng tôi đứng, sườn đồi đổ dài thoai thoải xuống lấp loáng dưới ánh nắng, như một tấm gương. Bên cạnh chúng tôi là một chiếc xe trượt tuyết nhỏ bọc một lớp dạ màu đỏ tươi.&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;- Chúng ta cùng trượt xuống dưới đi, Nađia! - tôi van nài nàng - Một lần thôi! Tôi cam đoan với cô là chúng ta sẽ chẳng hề gì đâu. &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Nhưng Nađia sợ. Cả khoảng gian từ đôi giày cao su nhỏ nhắn của nàng đến chân quả đồi phủ băng này đối với nàng thật ghê sợ, tưởng như là một vực sâu vô tận. Đứng đây, nàng chỉ mới đưa mắt nhìn xuống dưới, hay tôi chỉ mới gợi ý bảo nàng ngồi vào xe trượt tuyết là nàng đã sợ hết hồn, không thở được nữa, huống hồ nếu nàng liều mạng lao xuống cái vực sâu kia thì không biết rồi ra sao! Nàng sẽ chết mất, sẽ phát điên mất.&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;- Ta trượt đi cô! - Tôi cố nài - Việc gì mà sợ! Cô phải biết sợ thế là nhát gan, xoàng lắm cô ạ!&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Cuối cùng, Nađia cũng ưng thuận, nhưng qua nét mặt nàng, tôi biết rằng nàng liều mạng mà nghe lời tôi. Tôi đỡ nàng vào xe trượt; nàng run rẩy, gương mặt nàng tái nhợt. Tôi vòng tay qua giữ lấy Nađia và cùng nhau lao xuống.&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Chiếc xe lao đi vun vút như một viên đạn. Làn không khí bị xé ra quật vào mặt, gào rít bên tai dữ tợn đâm vào da buốt nhói, gió như muốn giật phăng đầu ra khỏi vai. Gió ép mạnh, đến nghẹt thở. Tưởng chừng như có một con quỷ nào đang giơ tay nắm lấy chúng tôi và vừa rú lên vừa kéo xuống địa ngục. Mọi vật chung quanh nhập lại thành một vệt dài vun vút lao về phía sau... Chỉ một giây lát nữa thôi có lẽ chúng tôi sẽ chêt! &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;- Nađia, anh yêu em! - tôi thì thào nói. &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Chiếc xe trượt dần dần chạy chậm lại, tiếng gió gào và tiếng càng trượt xe rít lúc này đã không còn đáng ghê sợ, ngực đã thấy dễ thở, và thế là chúng tôi đã xuống đến chân đồi. Nađia sợ tưởng chết đi được, gương mặt tái nhợt, nàng thở không ra hơi... Tôi đỡ nàng đứng dậy.&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;- Các vàng tôi cũng không trượt lần nữa đâu! - nàng nói và đưa cặp mắt mở to đầy sợ hãi, nhìn tôi - Các vàng tôi cũng chịu! Chỉ thiếu chút nữa là tôi chết!&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Một lát sau, nàng dần dần hết sợ và đã bắt đầu nhìn vào mắt tôi với vẻ dò xét: có phải tôi đã nói bốn tiếng ấy, hay chỉ là trong tiếng gió gào rít nàng nghe thấy như vậy? Còn tôi, tôi đứng bên cạnh nàng, lấy thuốc lá ra hút và chăm chú nhìn chiếc găng tay của mình. &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Nàng khoác tay tôi và chúng tôi cùng nhau dạo chơi hồi lâu bên đồi tuyết. Hình như điều bí ẩn làm nàng thấy trong lòng băn khoăn. Có phải anh nói ra những lời đó không? Có những lời đó hay không? Có hay không? Đó là một câu hỏi của lòng tự trọng, của danh dự, của cuộc đời và niềm hạnh phúc - một câu hỏi rất hệ trọng, hệ trọng nhất trên đời này. Nađia chăm chăm nhìn tôi bằng cặp mắt buồn rầu nôn nóng bồn chồn. Nàng chậm rãi do dự trả lời những câu hỏi của tôi như chờ mong tôi sẽ tự nói ra cái điều bí ẩn ấy. Ôi, khuôn mặt nàng lúc ấy đáng yêu biết bao, ý nhị biết bao! Tôi thấy rõ nàng đang tự day dứt với mình, nàng cần nói một điều gì, cần hỏi một điều gì, nhưng nàng không tìm được lời, nàng cảm thấy rụt rè kinh sợ, một niềm vui nào đang ngăn trở nàng nói... &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;- Này anh... - Nàng nói, mắt không nhìn tôi. &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;- Cái gì vậy? - tôi hỏi. &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;- Chúng ta cùng nhau... lao dốc lần nữa đi. &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Chúng tôi lần theo những bậc thang trèo lên đồi. Tôi lại đỡ Nađia lên xe, mặt nàng tái nhợt, và toàn thân run run. Chúng tôi lại lao xe về phía vực thẳm khủng khiếp và, gió lại gào, tiếng xe lại rít lên. Và cũng đúng vào lúc chiếc xe lao nhanh nhất, tiếng gió gào rít ghê gớm nhất, tôi lại nói: &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;- Nađia, anh yêu em! &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Khi chiếc xe dừng lại, Nađia vội đưa mắt nhìn quanh quả đồi mà chúng tôi vừa trượt xuống, rồi nhìn đăm đăm vào mặt tôi, lắng nghe giọng nói thờ ơ lãnh đạm của tôi và toàn thân nàng, cả từ cái mũ, cái bao tay và dáng người nàng nữa, đều toát lên một cái gì hồ nghi khó hiểu. Trên gương mặt nàng như hiện lên các câu hỏi: &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;"Điều gì đã xảy ra? Ai nói những lời ấy? Anh ấy hay là chỉ do ta nghe được?" &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Điều bí ẩn ấy làm nàng không yên lòng chút nào, nàng không chịu được nữa. Cô bé đáng thương ấy không trả lời nổi những câu hỏi, nét mặt rầu rĩ như muốn khóc. &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;- Chúng ta về nhà thôi nhé? - tôi hỏi. &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;- Không, không... tôi thích... trượt xe thế này, - nàng nói, mặt ửng đỏ lên - Hay là chúng ta cùng nhau trượt lần nữa đi? &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Nađia nói rằng nàng "thích" cái trò trượt này, thế mà khi ngồi lên xe, nàng vẫn run, gương mặt nàng vẫn tái nhợt, hơi thở vẫn ngắt quãng vì sợ hãi như những lần trước. &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Lần thứ ba chúng tôi trượt xuống. Tôi thấy nàng đăm đăm nhìn lên mặt tôi. theo dõi đôi môi tôi. Nhưng tôi lấy chiếc khăn tay che miệng đi rồi khẽ đằng hắng lên mấy tiếng, và khi xe lao xuống lưng chừng đồi, tôi còn kịp nói: &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;- Na&lt;br/&gt;đia, anh yêu em! &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Điều bí ẩn vẫn là điều bí ẩn! Nađia im lặng, nàng đang nghĩ ngợi điều gì... Tôi tiễn nàng từ sân trượt về nhà. Nàng cố đi chậm lại, chờ xem tôi có nói với nàng những lời ấy không. Tôi cảm thấy tâm hồn nàng đang đau khổ, nàng đang cố dằn lòng để khỏi phải thốt lên: &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;- Không, gió không thể nói được những lời ấy! Mà tôi cũng không muốn tin rằng gió đã nói những lời ấy! &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Sáng hôm sau, tôi nhận được một mảnh giấy của nàng: "Nếu hôm nay anh có đi trượt tuyết, đến rủ tôi cùng đi nhé! Nađia". Từ hôm đó, ngày nào tôi và Nađia cũng lên đồi và mỗi lần lao xe từ trên đồi xuống, tôi lại thì thào nhắc lại những lời đó: &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;- Nađia, anh yêu em! &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Chẳng bao lâu sau, Nađia quen nghe những lời ấy như quen uống rượu, hay dùng moócphin. Nàng không thể sống thiếu những lời đó nữa. Thực ra, lao xe từ trên đồi xuống vẫn đáng sợ như xưa, nhưng giờ đây chính cái nguy hiểm, cái kinh sợ đó lại đem đến một cái gì đặc biệt đắm say cho những lời yêu đương ấy, những lời vẫn là điều bí ẩn và dằn vặt lòng người như trước... Kẻ bị nghi ngờ vẫn là gió và tôi... Ai, gió hay là tôi, đã thổ lộ với nàng những lời yêu đương ấy, nàng không biết được; nhưng hình như nàng không để ý đến điều đó nữa bởi vì tục ngữ nói uống rượu từ bình nào, có gì đáng bận tâm dâu, chỉ cốt sao say được thôi. &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Có lần vào một buổi trưa, tôi đến sân trượt một mình; đi lẫn trong đám đông. tôi bỗng nhìn thấy Nađia đang đi về phía đồi và đưa mắt tìm tôi... Rồi nàng chậm chạp bước theo bậc thang trèo lên đỉnh đồi... Trượt xe một mình thật đáng ghê sợ biết bao, ôi, thật đáng ghê sợ! Mặt nàng tái nhợt, trắng như tuyết, toàn thân run rẩy, nàng bước đi hệt như đến nơi chịu án tử hình, nhưng nàng vẫn xăm xăm đi, đầu không ngoái lại. Chắc là cuối cùng nàng quyết định thử xem: nàng có còn nghe thấy những lời ngọt ngào say đắm ấy nữa không, khi không có tôi bên cạnh? Tôi nhìn thấy nàng tái nhợt, miệng há ra vì sợ hãi; ngồi lên xe, nhắm mắt lại và, sau khi vĩnh biệt trái đất, bắt đầu lao xuống chân đồi... Tiếng càng trượt xe rít lên... Nađia có nghe thấy những lời đó nữa không, tôi không biết... Tôi chỉ thấy nàng bước ra khỏi xe một cách mệt nhọc, gần như kiệt sức. Qua nét mặt nàng có thể thấy rằng chính nàng cũng không biết nàng có nghe được những lời đó hay không. Nỗi sợ hãi khi xe lao xuống đồi đã làm nàng không còn khả năng nghe được, phân biệt được các âm thanh, không còn khả năng hiểu nữa... &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Thế rồi những ngày xuân tháng Ba đã tới... Mặt trời như trở nên dịu dàng hơn. Quả đồi tuyết của chúng tôi bắt đầu sẫm lại, dần mất đi cái vẻ óng ánh của nó, và cuối cùng thì tan đi. Chúng tôi thôi không trượt xe nữa. Nađia đáng thương cũng không còn nơi nào để nghe những lời ấy nữa, bởi vì gió thì không còn thổi nữa, mà tôi thì sửa soạn đi Pêtérburg - đi rất lâu, có lẽ là suốt đời. &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Có lần khoảng hai ngày trước khi đi Pêtérburg vào một buổi chiều tà, tôi ngồi trong khu vườn nhỏ. Một hàng rào cao có đinh nhọn ngăn cách khu vườn ấy với sân nhà Nađia... Trời hãy còn lạnh, tuyết hãy còn đọng lại dưới đám phân cây cối vẫn trơ trụi, nhưng hương vị mùa xuân đã đến, từng đàn quạ bay về tổ, trú đêm kêu lên quàng quạc. Tôi đến bên hàng rào và ghé nhìn qua khe hở. Tôi thấy Nađia bước ra thềm và đưa mắt nhìn lên trời buồn bã... Làn gió xuân nhẹ thổi qua khuôn mặt nhợt nhạt rầu rĩ của nàng... Làn gió xuân gợi lại cho nàng cái tiếng gió rít trên đồi tuyết, khi nàng nghe thấy bốn tiếng ấy, và gương mặt nàng trở nên buồn bã lạ thường, nước mắt lặng lẽ chảy trên má... Nàng đáng thương đưa hai tay mình về phía trước như muốn cầu xin làn gió đem đến cho nàng những lời yêu đương đó một lần nữa. Và tôi, chờ khi có làn gió đến, thì thào nói: &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;- Nađia, anh yêu em! &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Trời, điều gì đã xảy ra với nàng lúc ấy! Nađia khẽ kêu kên và khuôn mặt nàng bỗng chan hoà một nụ cười rạng rỡ. Nađia đưa hai tay lên đón lấy gió, trông nàng lúc ấy thật là mừng rỡ, đẹp xinh và hạnh phúc. &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Còn tôi, tôi trở vào nàh và đi thu xếp đồ đạc...&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Chuyện ấy đã qua lâu rồi. Bây giờ Nađia đã có chồng, gia đình nàng gả chồng cho nàng hay nàng tự nguyện lấy? - điều ấy cũng chẳng có gì đáng bận tâm. Chồng nàng là thư ký hội đồng giám hộ trẻ con quý tộc. Nađia đã có ba con. Nhưng chút kỷ niệm cùng nhau trượt băng và gió lúc ấy đem đến cho nàng bốn tiếng: "Nađia, anh yêu em!" thì nàng không quên được; đối với nàng, điều ấy đã trở thành kỷ niệm hạnh phúc nhất, xúc động nhất, đẹp đẽ nhất trong đời nàng... &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;Còn tôi, bây giờ tôi đã đứng tuổi, tôi không hiểu nổi vì lẽ gì tôi đã nói những lời đó, làm sao tôi đã đùa như thế...&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:13pt;"&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;(1886)&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-3090181538996103184?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/3090181538996103184/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/mot-chuyen-ua-achekhov.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3090181538996103184'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3090181538996103184'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/mot-chuyen-ua-achekhov.html' title='Một chuyện đùa - A.Chekhov'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-1254771051509044740</id><published>2008-12-26T08:22:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T14:30:18.895+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Abraham Lincoln'/><title type='text'>Ôi Lincoln</title><content type='html'>&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49a90c87z408c4cde/59/__sr_/b9ec.jpg?mgYrH9JBgGOFEIpt" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Chúng ta cũng vậy, lần sau có muốn chỉ trích ai, hãy rút tấm giấy 5 mỹ kim ở trong túi ra mà ngắm hình Lincoln trên đó rồi tự hỏi: "ở vào địa vị ta, Lincoln xử trí ra sao?" và muốn sửa đổi người, ta hãy sửa đổi ta trước đã. Như vậy có lợi hơn và ... ít nguy hiểm hơn. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Trong thời Nam Bắc chiến tranh, một lần bại quân phương Nam, ban đêm chạy tới một sông, vì mưa bão mà nước dâng cao không thể nào qua nổi. Ông đánh dây thép, rồi muốn chắc chắn hơn, lại sai người phương Bắc bảo phải lập tức tấn công quân phương Bắc bảo phải lập tức tấn công quân phương Nam do tướng Lee cầm đầu. Nhưng Meade vì ngần ngừ trễ nãi đã làm ngược hẳn hiệu lệnh ông và để quân phương Nam thừa dịp mực nước xuống, qua sông mà thoát được, lỡ mất cơ hội độc nhất, vì chỉ một trận đó có thể chấm dứt cuộc Nam Bắc tương tàn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; ÔNg Lincoln giận lắm, la: "Trời cao đất dày, như vậy nghĩa là gì?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Rồi ông than với con rằng: "Quân địch đã ở trong tay ta mà lại để cho nó thoát! Trong tình thế đó bất cứ ai cầm quân cũng có thể đánh bại tướng Lee. mà nếu cha có mặt tại đó, chắc chắn cha đã thắng trận rồi! "Đoạn ông hậm hực viết bức thư này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Đại tướng thân mến,&lt;br /&gt; Tôi không tin rằng nhận chân được sự đại tướng Lee trốn thoát tai hại là dường nào! Quân đội y trong tay ta, và vì y đã bại nhiều phen,nếu đánh ngay lúc đó thì chỉ có một trận là chiến tranh đã kết liễu. Nay thì nó sẽ kéo dài ra không biết đến bao giờ. Thứ hai trước, ông đã không thắng nồi Lee, bây giờ y đã qua sông, mà lực lượng của ông chỉ có thể bằng hai phần ba hôm đó thì làm soa thẳng nồi được y nữa?&lt;br /&gt; ....Dịp may ngàn năm có một thuở của ông đã qua rồi và không ai thấy nổi buồ khổ của ông đã qua rồi và không ai thấy nổi nỗi buồn của tôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Nhưng bức thư đó, bức thư trách nhẹ nhàng có vậy, ông viết rồi mà không gởi. Sau khi ông chết, người ta tìm thấy trong tờ của ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Vậy có lẽ ông đã tự nghĩ: "Hãy khoan, đợi một chút... đừng hấp tấp. Ta ngồi yên ổn trong toà Bạch Cung này mà ra lệnh thì thật dễ. Nhưng nếu ta đã có tuần nay, ta đã thấy máu chảy, đã nghe tiếng rên la của binh lính bị thương, hoặc hấp hối, thì có lẽ ta cũng không hăng hái tấn công kẻ địch lắm. Vả lại, nếu ta có tính rụt rè của Meade thì ta cũng đã hành động y như ông ta. Thôi, việc đã vậy rồi, nói cũng vô ích. Gởi bức thư này đi, dù ta có hả giận chút đỉnh, nhưng Meade sẽ trách lại ta, sinh ra bất hoà, oán giận, mất lòng tự tín của ông ta đi, và biết đâu ông chẳng từ chức nữa".&lt;br /&gt; Là vì ông đã kinh nghiệm rằng những lời nghiêm trách không có một ích lợi nào cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; ÔNg Theodore Roosevelt kể lại rằng hồi ông còn làm Tổng thống, mỗi lần gặp điều khó xử, thường ngả lưng vào ghế nhìn lên tấm hình của Lincoln treo trên tường và tự hỏi: " Lincoln ở địa vụ mình, sẽ xử trí ra sao? Giải quyết ra sao?".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Chúng ta cũng vậy, lần sau có muốn chỉ trích ai, hãy rút tấm giấy 5 mỹ kim ở trong túi ra mà ngắm hình Lincoln trên đó rồi tự hỏi: "ở vào địa vị ta, Lincoln xử trí ra sao?" và muốn sửa đổi người, ta hãy sửa đổi ta trước đã. Như vậy có lợi hơn và ... ít nguy hiểm hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Khổng Tử nói: "Khi bực cửa nhà ta dơ thì đừng chê nóc nhà bên sao đầy tuyết".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Trích Đắc nhân tâm của Dale Canergie)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-1254771051509044740?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/1254771051509044740/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/oi-lincoln.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1254771051509044740'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1254771051509044740'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/oi-lincoln.html' title='Ôi Lincoln'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-1803598577307292668</id><published>2008-12-25T11:06:00.000+07:00</published><updated>2009-04-26T23:15:41.412+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='scorpions'/><title type='text'>Dust in the wind</title><content type='html'>&lt;br /&gt;I close my eyes, only for a moment and the moment's gone. &lt;br /&gt; All my dreams pass before my eyes in curiosity. &lt;br /&gt; Dust in the wind. &lt;br /&gt; All they are is dust in the wind. &lt;br /&gt; Same old song. &lt;br /&gt; Just a drop of water in an endless sea. &lt;br /&gt; All we do crumbles to the ground, though we refuse to see. &lt;br /&gt; Dust in the wind. &lt;br /&gt; All we are is dust in the wind. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Don't hang on, nothing lasts forever but the earth and sky. &lt;br /&gt; It slips away and all your money won't another minute buy. &lt;br /&gt; Dust in the wind. &lt;br /&gt; All we are is dust in the wind.&lt;br /&gt; Dust in the wind.&lt;br /&gt; Everything is dust in the wind.&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-1803598577307292668?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/1803598577307292668/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/dust-in-wind.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1803598577307292668'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1803598577307292668'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/dust-in-wind.html' title='Dust in the wind'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-1412376336489824640</id><published>2008-12-24T12:30:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T15:13:55.495+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamvodich'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bóng đá'/><title type='text'>Việt Nam - Thái Lan - còn hơn cả một trận bóng đá</title><content type='html'>&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49a90c87z408c4cde/59/__sr_/b307.jpg?mgYrH9JBcHE_nTNA" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc đối đầu lớn nhất làng bóng đá Đông Nam Á, sau 10 năm ròng rã, đội tuyển Việt Nam thân yêu của chúng ta đã đặt chân vào chung kết, không còn thể thức như Tiger Cup, chúng ta có 180 phút để vươn lên vị trí cao nhất, điều mà hàng chục triệu người hâm mộ Việt Nam đã mong chờ suốt bao nhiêu năm. Và 90 phút sắp tới tại sân vận động quốc gia Bangkoc chính là lúc để chúng ta lật Lịch sử sang trang mới. Hạ gục đương kim vô địch Singapor tại bán kết, ký ức buồn 10 năm trước tại Hàng Đẫy đã bị xóa mờ, thay vào đó là niềm vui, hành phúc và hết đỗi tự hào khi màu cờ của chúng ta đã đi đến trận đấu cuối cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm nay dù bạn có đôi hay lẻ loi, dù có những kế hoạch hay dự định, nhưng xin hãy dành 90 phút trước tivi, lúc 19h ngày hôm nay, 24-12, chín mươi phút sắp tới sẽ là 90 phút của lịch sử, của niềm tin và khát vọng không bao giờ tắt của những con người Việt Nam. Hãy tin như ta đang yêu một ai đó.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-1412376336489824640?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/1412376336489824640/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/viet-nam-thai-lan-con-hon-ca-mot-tran.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1412376336489824640'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1412376336489824640'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/viet-nam-thai-lan-con-hon-ca-mot-tran.html' title='Việt Nam - Thái Lan - còn hơn cả một trận bóng đá'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-295405439176595872</id><published>2008-12-21T11:52:00.000+07:00</published><updated>2009-04-26T23:15:41.308+07:00</updated><title type='text'>Hot!!! Thông báo nóng hổi cho Giáng sinh năm nay!</title><content type='html'>&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49a90c87z408c4cde/59/__sr_/199a.jpg?mgYrH9JBTnXOnlXG" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="5"&gt;Mọi người hãy liên lạc với Vũ qua số di động để nhận được nhiều phần quà hấp dẫn và vui nhộn nhân dịp Noel năm nay nhé! Nhanh chân lên vì chỉ còn vài ngày nữa thôi là đến Giáng sinh rồi đấy! Chúc mọi người giáng sinh vui vẻ!!!&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="5"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;a target="_blank" href="http://s296.photobucket.com/albums/mm179/thienhadenhatru/something/?action=view&amp;amp;current=wrapped_present_box28481.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-295405439176595872?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/295405439176595872/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/hot-thong-bao-nong-hoi-cho-giang-sinh.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/295405439176595872'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/295405439176595872'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/hot-thong-bao-nong-hoi-cho-giang-sinh.html' title='Hot!!! Thông báo nóng hổi cho Giáng sinh năm nay!'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-2369098115093637720</id><published>2008-12-02T08:09:00.002+07:00</published><updated>2009-07-15T14:46:32.944+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='affirmation'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='I like myself'/><title type='text'>I like myself</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Tôi hạnh phúc&lt;br /&gt;Tôi vui vẻ&lt;br /&gt;Tôi khỏe mạnh&lt;br /&gt;Tôi rất tuyệt vời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói tóm lại là I like myself (bất kể tôi sai hay đúng)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một dòng affirmation tuyệt vời!&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-2369098115093637720?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/2369098115093637720/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/i-like-myself.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2369098115093637720'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2369098115093637720'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/12/i-like-myself.html' title='I like myself'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-2856080216417768706</id><published>2008-10-08T16:12:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T14:33:07.558+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='nhắm mắt'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='âm nhạc'/><title type='text'>Nhắm mắt</title><content type='html'>&lt;strong&gt;&lt;em&gt;"khi bắt đầu viết bài nhắm mắt, tôi vẫn hình dung về hình ảnh một con người quỳ xuống, lắng nghe mọi thứ chung quanh mình, nhắm mắt, cảm nhận mọi thứ xung quanh mình bằng cảm giác mong manh nhất. Cuộc sống với quá nhiều điều trình diễn trước mắt, những trò hề dối trá được tô son trát phấn khiến đôi khi ta chỉ còn nhìn thấy được bằng con tim của mình...&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;em&gt;" (Nhạc sĩ Tuấn Khanh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Nhắm mắt nghe thời gian đã hết, nhắm mắt nghe tình yêu làn hơi tàn, nhắm mắt mơ ngày mai mù sương tan, như có ai đang thở than.&lt;br /&gt;Nhắm mắt nghe ngoài kia đồng xanh ngát, nhắm mắt nghe ngoài kia nụ hôn đầu, hấp hối như ngày mai đời chia hai, bối rối như trần gian không còn tương lai.&lt;br /&gt;Nhắm mắt nghe đời em miền sâu thẳm, nhắm mắt nghe đời em là sông dài, hãy bước đi dù không còn ai, sớt chia buồn vui ngày mai.&lt;br /&gt;Em ơi hãy hát lên trong đêm cuối cô liêu, tiếng hát sẽ mang những niềm vui đời em bay về với trời .&lt;br /&gt;Em ơi hãy cứ khóc lên dưới những đêm thâu, nước mắt đó sẽ hóa thành những ánh sao sáng bay về với trời.&lt;br /&gt;Có lúc đêm nằm nghe thời gian hết, có lúc em chạy đi về vô cùng, bỗng thấy như mình không còn yêu ai, vì trái tim trót ưu tư.&lt;br /&gt;Em ơi hãy hát lên trong đêm cuối cô liêu, tiếng hát sẽ mang những niềm vui đời em bay về với trời .&lt;br /&gt;Em ơi hãy cứ khóc lên dưới những đêm thâu, nước mắt đó sẽ hóa thành những ánh sao sáng bay về với trời&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-2856080216417768706?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/2856080216417768706/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/10/nham-mat.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2856080216417768706'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/2856080216417768706'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/10/nham-mat.html' title='Nhắm mắt'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-8390581297929877117</id><published>2008-10-08T15:47:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T15:12:16.457+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tình yêu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Đỗ bảo'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='âm nhạc'/><title type='text'>Lau dòng nước mắt không lừa dối</title><content type='html'>&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49a90c87z408c4cde/59/__sr_/6bad.jpg?mgYrH9JBUK8IfuiX" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giữa ánh sáng đang khô cạn, mờ thắp lên tiếng nhạc buồn&lt;br /&gt;  Thu đi qua, bình yên đám cỏ mềm&lt;br /&gt;  Chiều xuống, nhẹ nhàng phai, hai hàng cây&lt;br /&gt;  Mắt em buồn, nếu như ngày xưa không gặp nhau giờ con tim bớt đớn đau&lt;br /&gt;  Ta yêu nhau bao lâu rồỉ Ngày đó vội vã giấc mơ!&lt;br /&gt;  Nay trong nhau lòng vẫn thấy cô đơn&lt;br /&gt;  Mùa thu, thả ngàn lá, nơi vòng tay xao xuyến một thời!&lt;br /&gt;  Hãy nói mình yêu nhau, một lần cuối rồi cho những khoảng trời hạnh phúc nhạt nhòa đôi tay níu giữ&lt;br /&gt;  Em yêu ơi, sao tình mình nghe quá đắng cay ?&lt;br /&gt;  Có phải định mệnh đó không ?&lt;br /&gt;  Hãy ôm chặt lấy anh, cho nỗi buồn nhẹ vơi&lt;br /&gt;  Lau dòng nước mắt không lừa dối&lt;br /&gt;  Mai xa em, anh nguyện là ánh nắng mùa thu rơi&lt;br /&gt;  Xin em làm cơn gió nhẹ, để sớm mai đây, mình đến bên nhau cho dù, nơi lá cỏ mùa thu, ta sẽ bình yên&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Em yêu ơi, thu về chợt xanh xao bước chân&lt;br /&gt;  Tiếng đàn còn tràn đầy khát khao&lt;br /&gt;   Nhé em đừng lãng quên, có người từng yêu em Như một giọt sương trên cỏ nắng&lt;br /&gt;  Mai không em, tình mình lầm lỡ trong mầu xanh kỷ niệm&lt;br /&gt;  Thu phai nhạt nơi góc đường&lt;br /&gt;  Ngày đó xa xôi, mình đến bên nhau&lt;br /&gt;  Trọn đời, có chăng là niềm đau … khiến ta rời nhau!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-8390581297929877117?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/8390581297929877117/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/10/lau-dong-nuoc-mat-khong-lua-doi.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/8390581297929877117'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/8390581297929877117'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/10/lau-dong-nuoc-mat-khong-lua-doi.html' title='Lau dòng nước mắt không lừa dối'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-3790511159625539496</id><published>2008-10-06T14:39:00.002+07:00</published><updated>2009-07-15T14:50:08.178+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Friends'/><title type='text'>adopt</title><content type='html'>Nguyen Vu Ha: can you tell me about your family in Spain?&lt;br /&gt;C Hall: I dont know them&lt;br /&gt;C Hall:&lt;br /&gt;Nguyen Vu Ha: why?&lt;br /&gt;C Hall: I was addopted my a family in U.S.A and I met Christian here&lt;br /&gt;Nguyen Vu Ha: addopted?&lt;br /&gt;Nguyen Vu Ha: what does that mean?&lt;br /&gt;C Hall:&lt;strong&gt; was put in a home where you have no parents and you wait untill someone comes and wants to be your family&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Nguyen Vu Ha: oh&lt;br /&gt;Nguyen Vu Ha: I am sorry&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay biết nghĩa của từ "adopt" từ câu chuỵên của một người bạn Tây ban nha sang Mỹ từ năm 7 tuổi, năm nay 19. She dont want to talk about her childhood.&lt;br /&gt;Childhood của mình dù buồn nhưng cũng không thể bằng người bạn Spain này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài dòng cho một ngày đầu tuần&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-3790511159625539496?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/3790511159625539496/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/10/adopt.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3790511159625539496'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3790511159625539496'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/10/adopt.html' title='adopt'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-5682341475219310223</id><published>2008-10-04T09:48:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T14:45:05.004+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Dont cry'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Don't you cry tonight</title><content type='html'>Talk to me softly&lt;br /&gt;There is something in your eyes&lt;br /&gt;Don't hang your head in sorrow&lt;br /&gt;And please don't cry&lt;br /&gt;I know how you feel inside I've&lt;br /&gt;I've been there before&lt;br /&gt;Somethin is changin' inside you&lt;br /&gt;And don't you know&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don't you cry tonight&lt;br /&gt;I still love you baby&lt;br /&gt;Don't you cry tonight&lt;br /&gt;Don't you cry tonight&lt;br /&gt;There's a heaven above you baby&lt;br /&gt;And don't you cry tonight&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Give me a whisper&lt;br /&gt;And give me a sign&lt;br /&gt;Give me a kiss before you&lt;br /&gt;tell me goodbye&lt;br /&gt;Don't you take it so hard now&lt;br /&gt;And please don't take it so bad&lt;br /&gt;I'll still be thinkin' of you&lt;br /&gt;And the times we had...baby&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And don't you cry tonight&lt;br /&gt;Don't you cry tonight&lt;br /&gt;Don't you cry tonight&lt;br /&gt;There's a heaven above you baby&lt;br /&gt;And don't you cry tonight&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And please remember that I never lied&lt;br /&gt;And please remember&lt;br /&gt;how I felt inside now honey&lt;br /&gt;You gotta make it your own way&lt;br /&gt;But you'll be alright now sugar&lt;br /&gt;You'll feel better tomorrow&lt;br /&gt;Come the morning light now baby&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And don't you cry tonight&lt;br /&gt;And don't you cry tonight&lt;br /&gt;And don't you cry tonight&lt;br /&gt;There's a heaven above you baby&lt;br /&gt;And don't you cry&lt;br /&gt;Don't you ever cry&lt;br /&gt;Don't you cry tonight&lt;br /&gt;Baby maybe someday&lt;br /&gt;Don't you cry&lt;br /&gt;Don't you ever cry&lt;br /&gt;Don't you cry&lt;br /&gt;Tonight&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-5682341475219310223?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/5682341475219310223/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/10/don-you-cry-tonight.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5682341475219310223'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5682341475219310223'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/10/don-you-cry-tonight.html' title='Don&amp;#39;t you cry tonight'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-4365058259326279893</id><published>2008-10-02T12:56:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T15:12:42.147+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>No promises</title><content type='html'>Hey baby, when we are together, doing things that we love.&lt;br /&gt;Every time you're near I feel like I'm in heaven, feeling high&lt;br /&gt;I don't want to let go, girl.&lt;br /&gt;I just need you to know girl.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I don't wanna run away, baby you're the one I need tonight,&lt;br /&gt;No promises.&lt;br /&gt;Baby, now I need to hold you tight, I just wanna die in your arms&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Here tonight&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hey baby, when we are together, doing things that we love.&lt;br /&gt;Everytime you're near I feel like I'm in heaven, feeling high&lt;br /&gt;I don't want to let go, girl.&lt;br /&gt;I just need you you to know girl.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I don't wanna run away, baby you're the one I need tonight,&lt;br /&gt;No promises.&lt;br /&gt;Baby, now I need to hold you tight, I just wanna die in your arms&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I don't want to run away, I want to stay forever, thru Time and Time..&lt;br /&gt;No promises&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I don't wanna run away, I don't wanna be alone&lt;br /&gt;No Promises&lt;br /&gt;Baby, now I need to hold you tight, now and forever my love&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;No promises&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I don't wanna run away, baby you're the one I need tonight,&lt;br /&gt;No promises.&lt;br /&gt;Baby, now I need to hold you tight, I just wanna die in your arms&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I don't wanna run away, baby you're the one I need tonight,&lt;br /&gt;No promises.&lt;br /&gt;Baby, now I need to hold you tight, I just wanna die in your arms&lt;br /&gt;Here tonight.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-4365058259326279893?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/4365058259326279893/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/10/no-promises.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4365058259326279893'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/4365058259326279893'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/10/no-promises.html' title='No promises'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-5166984334896222219</id><published>2008-09-27T12:22:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T15:11:34.348+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trịnh Công Sơn'/><title type='text'>Bỏ tôi hoang vu và nhỏ bé, bỏ mặc tôi ngồi giữa đời tôi .</title><content type='html'>Bỏ mặc căn nhà bỏ mặc tôi&lt;br /&gt; Bỏ mặc nơi đây bỏ mặc người&lt;br /&gt; Bỏ trăm năm sau ngàn năm nữa&lt;br /&gt; Bỏ mặc tôi là tôi là ai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Em đi bỏ lại con đường&lt;br /&gt; Bỏ lại con đường&lt;br /&gt; Bờ xa cỏ dại vô thường nhớ em&lt;br /&gt; Ra đi, em đi bỏ lại dặm trường&lt;br /&gt; Ngàn dâu cố quận muôn trùng nhớ thêm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Bỏ mặc đêm dài bỏ mặc tôi&lt;br /&gt; Bỏ mặc gian nan bỏ mặc người&lt;br /&gt; Bỏ xa xôi yêu và gần gũi&lt;br /&gt; Bỏ mặc tôi buồn giữa cuộc vui .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Bỏ mặc mưa về bỏ chiều phai&lt;br /&gt; Bỏ mặc hư vô bỏ ngậm ngùi&lt;br /&gt; Bỏ đêm chưa qua ngày chưa tới&lt;br /&gt; Bỏ mặc tay buồn không bàn tay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Bỏ mặc vui buồn bỏ mặc ai&lt;br /&gt; Bỏ mặc chăn không bỏ mặc người&lt;br /&gt; Bỏ tôi hoang vu và nhỏ bé&lt;br /&gt; Bỏ mặc tôi ngồi giữa đời tôi .&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-5166984334896222219?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/5166984334896222219/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/09/bo-toi-hoang-vu-va-nho-be-bo-mac-toi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5166984334896222219'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5166984334896222219'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/09/bo-toi-hoang-vu-va-nho-be-bo-mac-toi.html' title='Bỏ tôi hoang vu và nhỏ bé, bỏ mặc tôi ngồi giữa đời tôi .'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-112744177713328978</id><published>2008-08-29T14:33:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T13:56:13.898+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trịnh Công Sơn'/><title type='text'>Vườn xưa</title><content type='html'>Ngoài hiên vắng giọt thầm cuối đông.&lt;br /&gt; Trời chợt nắng vườn đầy lá non.&lt;br /&gt; Người lên tiếng hỏi người có không&lt;br /&gt; Người đi vắng về nơi bế bồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Đừng phai nhé một tấm lòng son,&lt;br /&gt; Thuyền nào đã chở mất thuyền quyên&lt;br /&gt; Với những thuyền buồm lớp lớp ra sông.&lt;br /&gt; Xin có lời mừng giữa chén rượu nồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Với những cuộc tình bão tố lênh đênh.&lt;br /&gt; Xin có một lần uống chén muộn phiền.&lt;br /&gt; Nhà im đứng cửa cài đóng then.&lt;br /&gt; Vườn mưa xuống hành lang tối tăm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Về thôi nhé, cổng chào cuối sân.&lt;br /&gt; Hờ hững thế loài hoa trắng hồng.&lt;br /&gt; Chào chiếc lá nằm giữa vườn hoang.&lt;br /&gt; Gửi đâu đó một chút tình riêng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Nhạc và lời Trịnh Công Sơn - Thể  hiện: Thái Hòa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.nhacdinh.com/Music/7/Nghe/020917/Vuon-xua/"&gt;Nghe bài hát&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-112744177713328978?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/112744177713328978/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/08/vuon-xua.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/112744177713328978'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/112744177713328978'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/08/vuon-xua.html' title='Vườn xưa'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-3198393338526370345</id><published>2008-08-29T08:07:00.002+07:00</published><updated>2009-07-15T15:10:51.491+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tình yêu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Maria Prilegiaeva'/><title type='text'>Ngày 05 tháng 01 năm 2004</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Trích "Mùa thu" của Maria Prilegiaeva&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...Biển. Một bờ vịnh hình bán nguyệt, có những dải núi sắt nhọn, hình thù kì dị bao quanh, với những tảng đá dựng đứng. Hai người đã từng dắt nhau đi lang thang ở đó, trên bờ biển. Họ nhìn thấy một bầu trời tím ngắt như màu hoa tử đinh hương ngay trên đỉnh núi, đối diện với ráng chiều tàn. Một vành trăng non, màu mật vàng đầy đặn, đã hịên lên ngay trên biển biếc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Em nhìn kìa- anh ấy nói- con đường không phải bằng bạc mà bằng vàng ròng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả đúng thế, con đường dưới ánh trăng. vàng rực lên, bầu trời màu hoa tử đinh hương cũng ngày càng dịu, màu xanh của biển thì không còn chói chang như ban ngày nữa, mà sâu thẳm xuống, và các màu sắc cứ thay đổi không sao nắm bắt nổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh không hề thổ lộ tình yêu với cô. Anh chỉ nói, khi chia tay:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Em chờ nhé. Và hãy biết rằng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sao lại- "Hãy biết rằng"?... Cô hiểu cả. Từng lời nói của anh, từng nửa lời của anh và cả sự im lặng của anh.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-3198393338526370345?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/3198393338526370345/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/08/ngay-05-thang-01-nam-2004.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3198393338526370345'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3198393338526370345'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/08/ngay-05-thang-01-nam-2004.html' title='Ngày 05 tháng 01 năm 2004'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-3544215698629171253</id><published>2008-08-28T16:42:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T14:51:13.746+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='bóng đá'/><title type='text'>Cảm xúc tại sân thống nhất chiều 28 tháng 08 qua ống kính của Tí tóc xù</title><content type='html'>&lt;p&gt;Một chiều buồn của bóng đá đất võ, tôi ghi lại cảm xúc ngay tại sân Thống nhất. Một chút để kỉ niệm, không biết các cầu thủ trên sân có thấy hình ảnh này.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://thep.mangbinhdinh.com/mbd/santhongnhat/2.jpg" alt="" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ông cụ già khắc khoải trong hiệp 1&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://thep.mangbinhdinh.com/mbd/santhongnhat/1.jpg" alt="" width="711" height="532" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Thêm một ánh mắt khắc khoải &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://thep.mangbinhdinh.com/mbd/santhongnhat/3.jpg" alt="" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://thep.mangbinhdinh.com/mbd/santhongnhat/9.jpg" alt="" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Người đàn ông không phổi&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://thep.mangbinhdinh.com/mbd/santhongnhat/10.jpg" alt="" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tiếng máy bay trên sân phát ra từ cái loa này&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://thep.mangbinhdinh.com/mbd/santhongnhat/4.jpg" alt="" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;1 -0&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://thep.mangbinhdinh.com/mbd/santhongnhat/6.jpg" alt="" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Hy vọng&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://thep.mangbinhdinh.com/mbd/santhongnhat/7.jpg" alt="" /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Phó nhòm đừng bấm máy, giờ chỉ còn biết cầu nguyện&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-3544215698629171253?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/3544215698629171253/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/08/cam-xuc-tai-san-thong-nhat-chieu-28.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3544215698629171253'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/3544215698629171253'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/08/cam-xuc-tai-san-thong-nhat-chieu-28.html' title='Cảm xúc tại sân thống nhất chiều 28 tháng 08 qua ống kính của Tí tóc xù'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-5865222275825470332</id><published>2008-08-27T12:58:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T13:55:33.545+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Trịnh Công Sơn'/><title type='text'>Vẫn thấy bên đời còn có em</title><content type='html'>Vẫn thấy bên đời còn có em.&lt;br /&gt;Tấm lòng em như lá kia còn xanh.&lt;br /&gt;Rừng ơi hãy giữ cho bền nhé,&lt;br /&gt;những cành hoa phai quá không đành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn thấy bên đời còn có em.&lt;br /&gt;Mái nhà năm xưa tóc em còn bay.&lt;br /&gt;Gặp nhau giây phút trong đời ấy,&lt;br /&gt;nỗi gì bâng khuâng vướng chân hoài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em đã đến nơi này tựa như cánh én&lt;br /&gt;dịu dàng trao chút hương hoa mùa xuân.&lt;br /&gt;Nhớ gì mà nắng vàng cánh rừng,&lt;br /&gt;thương ai mà sương khuya vội vàng buông.&lt;br /&gt;Chiều nay bên trời xao xuyến,&lt;br /&gt;còn em trong từng nhớ thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi vết thương lành, một nỗi vui.&lt;br /&gt;Mắt cười mênh mông giữa đôi bàn tay,&lt;br /&gt;dù em khẽ bước không thành tiếng.&lt;br /&gt;Cõi đời bao la vẫn ngân dài.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-5865222275825470332?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/5865222275825470332/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/08/van-thay-ben-oi-con-co-em.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5865222275825470332'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/5865222275825470332'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/08/van-thay-ben-oi-con-co-em.html' title='Vẫn thấy bên đời còn có em'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7340418586152917147.post-1937149065208612869</id><published>2008-08-25T11:11:00.001+07:00</published><updated>2009-07-15T14:02:15.958+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='niềm tin'/><title type='text'>Entry for August 25, 2008</title><content type='html'>&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;“Đó là truyền thuyết về một loài chim không có chân. Nó cứ bay mãi bay mãi, không ngừng nghỉ. Nếu mệt, nó sẽ ngủ trong khi đang bay. Nó sẽ ngủ trong gió. Loài chim đó chỉ dừng chân một lần duy nhất trong đời… Lúc nó dừng chân cũng là lúc nó chết.”&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: right;" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Days of being wild – Vương Gia Vệ&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/7340418586152917147-1937149065208612869?l=cipofusvn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cipofusvn.blogspot.com/feeds/1937149065208612869/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/08/entry-for-august-25-2008.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1937149065208612869'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/7340418586152917147/posts/default/1937149065208612869'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cipofusvn.blogspot.com/2008/08/entry-for-august-25-2008.html' title='Entry for August 25, 2008'/><author><name>Hồn nhiên</name><uri>http://www.blogger.com/profile/01754710176732906668</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='25' height='32' src='http://1.bp.blogspot.com/_YY2UqLU--QA/S8n-5J_tQ2I/AAAAAAAAAVQ/WZcug46Hb6c/S220/blacksmall1.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry></feed>
